Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

Entry for 30 September, 2012 - Trung Thu trong Tôi...


Trung thu và đứa con nít…sống lâu năm
Năm 1991…
          Trung thu năm đó – tính đến nay đã hơn 20 năm, nó thực không còn nhớ rõ ngày tháng. Nhưng chỉ biết ngày 18/09 năm ấy Bạn và gia đình đi định cư và Trung thu chưa đến. Trước đó 1 tuần, tuy bận bịu cho việc sắp xếp vật dụng, quần áo đem đi. Sắp xếp cho việc gia đình còn lại. Bạn vẫn không quên nó, không quên còn có một con bạn hình như cả nửa tháng nay không hề xuất hiện ở nhà Bạn, trong khi, trước đó, vẫn xuống chơi hà rầm. Không quên, nên Bạn cũng nhớ ra mùa Trung Thu sắp đến. Nhớ ra, năm nào Bạn cũng làm cho nó một ít bánh dẻo nhân đậu xanh mứt bí mà nó thích, năm nay thì không. Nhớ ra, nên tự dưng Bạn hốt hỏang. Bạn biết, nó đã định chạy trốn trước khi Bạn đi xa. Nó – to như một con gấu mẹ, nhưng lại là đứa mít ướt nhất trong đám bạn ruột rà. Và do không tin được nó có thể kiềm chế, nên nó chọn cái chước “ tẩu vi thượng sách”. Và cái “mưu mô tào lao cò con” đó của nó, làm Bạn thực sự thương.

Năm 1991…
          Thế là Bạn đi tìm nó. Bạn đi tìm với cái lồng đèn ông sao trên tay và một ít bánh dẻo Bảo Vinh. Cái lồng đèn là “nói thác” đi: Cho cháu Tý Con. Ít bánh dẻo là nói để biếu bố mẹ nó cho dịp chia tay. Song cả hai thứ, Bạn biết và nó biết, là đều dành cả cho đứa con nít… mãi không chịu lớn. Nó út ít trong nhà… vì thế, nó chẳng bao giờ chịu để cho mình già đi bằng cách nhìn thứ gì cũng ra chuyện ba lơn. Chỉ có Bạn biết, cùng với Bạn, nó là đứa gánh nhiều chuyện lên bờ, xuống ruộng. Chỉ có Bạn biết, giấu sau vẻ ngòai gai góc, là một khối tâm hồn mỏng hơn cả pha lê, mà mọi tổn thương dù nhỏ nhất cũng có thể gây ra rạn vỡ…một trong những rạn vỡ đó là nó cứ phải đứng một chỗ, nhìn nhiều đứa Bạn mà nó coi như cật ruột lần lượt ra đi…

Năm 2012…
          21 năm… thời gian đã quá dài. Quá dài cho một cái lồng đèn ông sao có thể giữ cho nguyên vẹn. Quá dài cho cái niềm ưa thích trẻ thơ về vị ngọt ngon của bánh dẻo ngày nào. Quá dài, nên cái ánh nến chập chờn mỗi năm cứ mỗi nhòa nhạt đi, và nay thì chỉ còn như một vệt đèn le lói đâu đó trong lòng. Quá dài, nên giờ hình dung lại, không ai còn nhớ cách làm cái bánh dẻo đơn giản ngày khó khăn đó nó như thế nào…Quá dài, nhưng hình như trong long đứa con nít …sống lâu năm, niềm hàm ơn cho những tình yêu mến thơ bé đó chưa bao giờ mất hẳn…
          Quá dài, vậy mà khi Mùa Trung thu ướt đẫm những hạt mưa, vẫn có kẻ còn biết bớt chút thời gian ngồi nhớ lại… và nhẩm hát…
          Nhánh sông thân yêu ngày tôi quá buồn, đã qua đi cùng thời thơ ấu. Chiếc bánh ngon và cây nến hồng. Sao lạ quá, vì hồn vắng tanh… Thật hoang vắng…


Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012

Entry For 5 September, 2012 - Chào khai giảng

Ta buông  trôi  những ngày hè xanh ngát                             Kẻ lên bảng đen những dòng phấn trắng

Quay trở về với bận rộn áo cơm                                              Dạy học trò để cây thước cho ngay

Xiêm áo thất thơ                                                                      Đường phấn thẳng, sao đường đời ngang trái

Lơ ngơ giữa phố                                                                      Biết tìm đâu bờ bến để mà sang?

Lơ ngơ như chú ếch nhảy lên bờ

Ta bỏ lại sau lưng thành phố núi                                           Phố đồng bằng không dốc lên dốc xuống

Tìm về nơi xe ngựa ngược xuôi                                                Mà tôi hụt hơi làm kẻ leo trèo

Vấp té mấy lần                                                                            Đi chưa rã cẳng mà đã nghe mỏi mệt

Đứng lên ngã xuống                                                                  Bỗng ước đời mình được hóa như thông…

Vẫn nói không trôi câu “rao bán tình đời”

 

Chào năm học mới…

          Những hạt mưa xanh của mùa Ngâu chưa tan, tầm tã mỗi ngày làm lầy lội con đường đến trường  của bao bước chân Thầy Trò hôm nay, nhắc tôi mình sẽ có trước mắt 300 ngày nữa cho những khó khăn chưa hình dung nổi. Sân trường sau buổi tổng dượt lễ đã vắng hẳn, tôi ngồi lại cho những công việc sự vụ cuối cùng để chuẩn bị cho Lễ ngày mai tươm tất. Trong cái vắng lặng đó, tôi nhẩm nghĩ lại 28 ngày khai giảng đã từng qua kể từ ngày ra trường năm ấy. Nghĩ lại và nhận ra, mình giờ như một “người lính già đầu bạc”, lẩn thẩn với những nhớ về và không quên kể chuyện “Nguyên phong”. Nghĩ lại và nhận ra, hình như chưa có mùa khai giảng nào mà lòng mình lại không có những xôn xao nhất định. Những xôn xao mỗi năm mỗi khác, dù ngày khai giảng mỗi năm vẫn vậy. Những xôn xao cho mình một nỗi vui rằng với nghiệp dĩ này, mình chưa tuyệt tình với nó.

 

 

Chào năm học mới…

          Đêm qua sau buổi cúng Rằm Tháng 7 của Mẹ, gia đình ngồi …tám cho những bước chuẩn bị đến trường của “hai nhi đồng” còn sót lại trong nhà là Su Mô và Bờm. Bà Nội ân cần nhắc hai đứa cố gắng, nhắc luôn mỗi ngày đến trường là một ngày vui. Nhắc Su phải ráng hơn trước áp lực sách bài mỗi ngày mỗi nặng của năm lớp 11 – năm bản lề. Nhắc Bờm đừng ba lơn như Mập, vì năm nay là năm cuối cấp hai rồi. Từ chỗ có “liên quan” đến chữ Mập, Bà nội nhắc luôn “hai nhi đồng già” cũng phải mỗi ngày đến trường là một ngày An. Chữ An rất cần cho cuộc sống đã quá nhiều sân si. Nhắc Mập, hễ thấy chuyện gì manh nha khiến mình manh động là phải thôi ngay… Nghe Mẹ nhắc, tự dưng mắt cay, tự dưng thấy hình như đây luôn là điều Mẹ nhắc 28 năm qua từ ngày bước chân ra “kèn cựa” với đời, với người, với nghiệp dĩ. Thấy mình hình như … chẳng làm theo bao giờ. Để khi nhận về biển dâu, luôn hiểu đó là điều tự mình mà ra, từ mình mà đến.

 

 

Chào năm học mới…

          Vẫn xin chào năm học thứ 29 trong đời làm Thầy mà vẫn phải luôn “học” của tôi bằng nhiều tâm cảm. Như đêm qua, Bạn đến đưa đi cà phê, hỏi han về những “sẵn sàng” cho năm học mới, nghe tôi …càm ràm về những được-mất, Bạn đã cười khì, xoa xoa cái trán nóng của tôi và nói: Còn “sung” như thế, hèn chi người ta nói “thầy già con hát trẻ”. Thôi nâng ly lên, và có một năm học mới an vui nhé…

          Vâng… Chào năm học mới, chào những bươn chải mới, những lo toan mới, chào con người cũ và những kềm giữ mới. Chào tôi cùng Nghiệp dĩ của mình…và mong cho những An Vui luôn ở bên mình suốt năm…

 

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012

Entry for Mùa Ngâu - Từ Entry của Bạn, ta ngẫm lòng chính ta...

 

Đó là tình yêu


Nếu có nỗi nhớ nhung

Đó là niềm đơn độc.

Nếu có người mong gặp

Đó chính là tình yêu.

Nếu có người ta ghét

Cũng lại chính là yêu.

 

Nếu một khi nào đó

Ta không còn thấy nhớ

Ta chẳng còn biết mong,

Ta cũng không đơn độc

 

Có nghĩa là

ta không biết tình yêu.


HS, trích dịch bài “Người không biết tình yêu”

trong tập thơ “Hoàng hôn của Diaspora” của Jeon Gi Ye

Sự đơn độc là tình yêu,

Nỗi nhớ nhưng, sự ghét bỏ cũng chính là tình yêu.

Con người sinh ra trên cõi đời, mọi giây phút cho đến khi khuất bóng đều có chứa tình yêu. Ta vô tình sống mà không biết sự thật đó, cho khi trải qua hết mọi phút giây đơn điệu, mới muộn màng nhận biết tình yêu. Hôm nay, vẫn trong niềm đơn độc, vẫn trong nỗi nhớ nhung, tôi vẫn yêu người.

  *******

 

S. em…

Mập viết comment này cho ML nơi đây không chỉ trên tư cách một người Bạn, mà còn trên tư cách của một người hiểu Tình Yêu theo cách của mình. Cách của một người bao giờ cũng “về chót” trong mọi cuộc chơi. Và cho đến bây giờ vẫn “một mình bước tới”. Nó không phải là những ý kiến kinh nghiệm như mọi lần, nó là một tự sự để nói với S. em về vấn đề Em nêu ra nơi entry này mà Mập cảm được ( tất nhiên, có thể cái cảm đó đúng cũng có thể sai, hén!), đó là: Sự ràng buộc nhau trong Tình Yêu, liệu có giữ được Tình Yêu mãi mãi?

S. em…

            Trong đời mình Mập đã hai lần Yêu với tất cả tình cảm trong lòng mình. Những lúc đó, quả tình, từ chính mình mà ra Mập luôn ở trong trạng thái dồn hết tình cảm, suy nghĩ của mình cho “đối phương”. Do đó, cũng muốn “đối phương” hành động như thế với mình.

Trạng thái này ta gọi là “thói sở hữu trong Tình Yêu”.

Tính cách này ta gọi là “sự độc quyền trong Tình Cảm”.

Rồi sao?

 

Rồi thì sau một thời gian đắm đuối, sau những ngày tháng rất ngọt ngào, ta nhận ra một món ăn, cho dù ngon tới đâu đi nữa, thì ăn hoài cũng ngán. Ta nhận ra, tình cảm, dù vây bọc kiểu gì, cũng có lúc, nó trở thành một tấm chắn, ngăn cản ta nhìn rộng hơn, xa hơn, ra ngoài “thế giới của hai người”…

Rồi sao nữa?

Rồi là những mỏi mệt, rồi là bức bối từng chút, từng chút, lúc này, lúc khác kéo đến. Và rồi,  nếu thấy không có sự cần thiết thôi thúc ở bên nhau dài hơn, lâu hơn, chưa “trói” nhau bằng việc kết hôn … thì có nghĩa là ta đã manh nha muốn “cởi trói” cho nhau. Cái “cởi trói” này nó hoàn toàn không nằm ở phạm trù “ví dầu tình bậu muốn thôi”, không ở cái phạm trù “có người thứ ba xen vào”, không ở cái phạm trù “ngó tới ngó lui thấy người mình – chỗ nào cũng…dở”…Cái “cởi trói” này hình như bắt nguồn từ một “nghĩ lại” rằng: hình như cái mà ta gọi là Tình Yêu đó, chưa đủ Lòng Yêu.

Hai lần chia tay Tình…đầu với Mập, đều có những lý do khác nhau. Song khác ở chỗ nào đi nữa, thì nó cũng giống nhau ở một chỗ đó là đều …tan vỡ. Cái tan vỡ …Tình Trường, S. em ơi, nó cũng giống như ngàn vạn những tan vỡ khác, nghĩa là nó sắc cạnh, vỡ vụn, có xây xát và tất nhiên, rướm máu. Người lạc quan thì nghĩ “may mà chưa lấy nhau, không thì chán chết!”. Người bi quan thì nghĩ “sao mình khờ quá, tốn nhiều thời gian cho việc ấy quá”. Riêng kẻ ba lơn thì sau khi “choáng váng” nhìn cái “sự vỡ” nghĩ một cách giản đơn rằng “số mình chưa …tận”. Tất nhiên, cũng chỉ nghĩ được vậy sau rất nhiều đau khổ. “Không có cái sự chia tay nào mà không gây đau khổ, kể cả sự chia tay mà người ta mong muốn”, huống chi chia tay trong Tình Yêu thì thường là một bên chưa muốn và một bên …đã muốn lắm rồi. Và cũng chỉ người trong cuộc là “nắm rõ nội tình” vì sao phải “dứt đứt đường tơ”. Người ngoài cuộc thì bênh – bỏ tùy theo “phía” mà mình quen biết. Quen với người “chưa muốn” thì lập tức trùng trùng … ném đá. Quen với người “muốn lắm rồi” thì hỉ hả… vậy là đáng. Đáng hay không đáng, đá ném trúng đích hay không trúng đích, thì cái sự đến, rồi nó cũng phải đến. Mập nhớ một lần nào đó S. em đã nói như vậy.

 

 

Dông dài một chút, “chuyện tình tự kể” một chút ở đây để nói với S. em về ML này. Mọi trạng thái tình cảm mà ta đa mang với ai đó, với điều gì đó, với nơi chốn nào đó, đều phải xuất phát từ Tình Yêu phải không S. em? Nếu đời sống muôn mặt, thì Tình Yêu cũng muôn vẻ. Và có nhiều cách Yêu khác nhau. Và cũng có nhiều loại Tình Yêu.. Vì thế, nếu S. em nhận ra trong cuộc sống, nhân gian và những nơi chốn khác trong Em chỉ là sự tiếp xúc, rằng em biết, Núi kia mới là nơi Em bình an, Và Người Núi mới là chốn Em thuộc về, thì cũng là chuyện bình thường. Nhưng khi S. em chọn cách Yêu là lùi xa một chút, là để khách quan đẩy đưa mình đi ra dài rộng, tiếp xúc với nhiều người, với nhiều sự kiện, với nhiều nơi chốn để khẳng định chắc chắn lòng mình rằng “ta chỉ”, thì hãy nhớ chưa chắc người khác có thể làm giống Em hoặc nghĩ như Em. Yêu nơi họ có thể là lòng kiên nhẫn dành cho Em tràn đầy. Nhưng trong cái tràn đầy đó, họ cũng biết luôn rằng một mình họ kiên nhẫn là chưa đủ, trong khi, đối phương, vì lý do nào đó, không cho họ thấy được sự kiên nhẫn của họ là xứng đáng. Khi suy nghĩ như thế mà không thể tỏ bày, họ chọn cách dừng lại mọi ràng buộc, để giúp cho người kia có khoảng cách để “nghĩ về”.

Có một cái lạ là khi ta hành xử, ít khi nào ta nghĩ: Vì sao ta làm vậy? Rằng ta làm vậy không sai? Hoặc ta trách sao đối phương không hiểu mình? Vậy khi người khác làm với ta điều gì đó theo cách tương tự như vậy, thì họ lại nhận về từ ta nhiều câu hỏi…

Âu cũng là chuyện thường tình… Âu cũng là một mặt phong phú của cái gọi là Cõi nhân gian rộng lớn. Âu cũng là một khía cạnh mới của Tình Yêu…

Trong khía cạnh đó, hãy luôn nhớ một câu từ Mập – kẻ đã phải ngồi nhiều lần trong ray rứt để “mài” cho mòn đi cái “sắc cạnh” của những lần “tình vỡ” – đó là: Trong Tình Yêu, ta đừng làm cho người khác điều gì mà ta không muốn người khác làm với mình…

Ngay cả khi S. em chọn đơn độc mà vẫn Yêu, thì hãy cố gắng nhớ điều Mập dặn. Bởi Tình Yêu nó không mênh mông như ta tưởng S. em à, nó có cái “lim” của nó. Bước qua “lim” ấy… ta thực sự sẽ không còn rõ tình cảm mà ta đang mang có thực sự là Tình Yêu hay không, hay chỉ là một thói quen mà ta không nỡ bỏ…

Vậy nhé…S. em… cũng chúc Em một cuối tuần an nhiên… với Núi.

 


Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012

Entry for 18 August, 2012- Mừng Em thành hôn...

Là một người chưa bước chân vào ngưỡng cửa gia đình, nhưng bằng vào kinh nghiệm "nhìn trẻ" gần 30 năm, tôi muốn gởi đến Hai Bạn Nhỏ của mình "những lời gan ruột"

 

Thành hôn…

          Đó không chỉ đơn giản là việc ta mang “hai nửa” ghép vào nhau và hồ hởi nói “đó là hạnh phúc”. Thành hôn là ta hình thành nơi mình một thói quen mới: Thói quen chấp nhận “một nửa xa lạ” trước đó, nay thành quen thuộc. Chấp nhận những khác biệt và dung hòa mọi “lệch pha”. Bởi ta biết Thành hôn là bắt đầu một cuộc sống gia đình, nơi ta không chỉ có một mà là hai. Rằng ta hy sinh một chút cái Tôi để có một cái Ta hòa hợp. Cái Ta đó là nơi cho ta thêm sức mạnh, nghị lực và đỡ nâng.

 

Thành hôn…

          Đó không chỉ đơn giản là việc ta “góp gạo thổi cơm chung” mà có thể thành một bữa cơm gia đình ấm áp, viên mãn. Thành hôn là nơi bếp ăn đó luôn ấm áp ngọn lửa chân tình, vun xới và gầy dựng. Là nơi bát cơm có thể chưa đầy, thức ăn có thể chưa ngon, nhưng nó tràn trề niềm vui của việc bỏ qua và thể tất. Bỏ qua những thiếu sót và thể tất những vụng về. Bởi ta biết Thành hôn là bắt đầu cho việc từ hai thành một. Rằng nơi đó, không có chỗ để ta cố mà kê cho vừa những lệch lạc, mà là nơi, ta coi những lệch lạc đó là cái đã đưa ta về với nhau…

 

      Được một vị Giáo sư trưởng thượng chúc phúc và sau lưng là Bạn bè chung vui. Em yên tâm được rồi...

          Vì vậy, trong lời chúc tụng hôm nay Bạn Bè dành cho đôi lứa, có luôn sự thành tâm cho việc Hai đã thành Một, và Một này vĩnh viễn yêu quý Hai kia…

 

 


Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

Entry cho ngày sắp ...rã đám...

Anh Mul sắp chia tay các nhà. Thía mà Ảnh ( hoặc mí anh cắt cáp) chơi hông đẹp cho đến ngày cuối. Chập chập cheng cheng như thằng dở hơi... Hôm nay ngồi tìm lại trong máy, có mấy bài viết "đi về nơi xa lắm". Post một hơi lên đây cho Ảnh ...ngộp chơi... hhehe!

Trông người mà thấy thương ta

Có theo dõi bộ phim Fahrenheit 9/11 Năm 2004 của Micheal Moore mới thấy ông là một đạo diễn "dũng cảm" - theo một nghĩa đơn giản nhất của hai từ này - khi qua bộ phim của mình động chạm đến những vấn đề "nhạy cảm" nhất của nước Mỹ sau sự kiện 11-09: Sự yếu kém trong phòng thủ an ninh quốc phòng của quốc gia hùng mạnh nhất  thế giới, phê phán nặng nề chế độ "diều hâu" của Đảng Cộng Hòa và tổng thống Bush khi hừng hực tạo ra áp lực "tòan cầu hóa" họat động chống khủng bố như một phương  cách "lấy thịt đè người" và "cả vú lấp miệng em" để mong che khuất những "bẽ bàng" trước dư luận thế giới về sự kiện bi thảm 11/9 ...Bộ phim còn gởi theo một thông điệp không thể cứ lấy chiến tranh để mong dập tắt chiến tranh, không thể lấy bạo lực và thế lực "nước lớn" để làm vũ khí trong đấu tranh chống khủng bố ...và bộ phim này nếu theo “quan điểm đánh giá” của chúng ta thì: đây là bộ phim có tính bôi nhọ, lăng mạ, thiếu xây dựng đối với "chế độ" của ông Bush. Chưa kể nếu "nâng quan điểm" lên thì người làm phim - tức đạo diễn Micheal Moore và ê kíp của ông - còn bị khép tội : “Làm lộ bí mật …quốc gia”. Thế nhưng , bộ phim Fahrenheit 9/11 Năm 2004 vẫn tới được người xem, Micheal Moore vẫn sống khỏe và ngày càng trở nên nổi tiếng. Uy tín của bộ phim sau đó, đã làm cho các nhà sản xuất tư bản vốn coi trọng tiền bạc hơn mọi thứ chính trị vớ vẩn khác trên đời này quyết định đầu tư để Micheal Moore làm tiếp phần 2 mà theo đánh giá của đạo diễn nó vẫn sẽ mang tính "khiêu khích và bùng nổ"- thậm chí còn hơn cả phần 1. Tư bản là tiền  và để có tiền người ta phải biết qúy mạng sống vì đó là điều làm ra tiền.Thế nhưng người ta đấu tranh chống lại sự trì trệ, cường quyền như thế. Và không chỉ đơn thuần là trì trệ, là cường quyền, đằng sau nó còn là thế lực của những tập đòan tư bản lớn, những kẻ sẵn sàng lấy “máu nhân dân để đúc tiền vàng” ( Tư Bản luận – Marx). Trông người lại ngẫm đến ta, đến cuộc đấu tranh chống tham nhũng đầy vất vả của nhà nước và nhân dân ta mà thương chảy nước mắt! Lâm Minh Trang


TÌNH YÊU VÀ SỰ DỐI TRÁ …

Khi niềm tin bị chấn thương thì không thể phục hồi ?

( Về bộ phim Hàn Quốc đang trình chiếu trên HTV7 – 12h00 từ Thứ hai đến Thứ bảy hàng tuần)

            15 năm trước, phát hiện người yêu của con trai mình chính là con gái của người yêu cũ –người đã phản bội mình để chạy theo một cô gái con nhà giàu và thế lực –bà mẹ đã làm mọi cách để chia rẽ đôi uyên ương và thành công với sự tiếp tay ngấm ngầm của bố cô gái ( người vì gia đình phải chối bỏ tình yêu, giờ mang nặng nỗi hối hận trong lòng nên nguyện sẽ làm theo mọi ý nguyện của người yêu cũ). Hai người trẻ xa nhau trong sự tan nát của trái tim và phải rất lâu sau họ mới “tự hồi phục” lại được và tìm thấy hạnh phúc mới. Chồng và vợ của họ đều là những người tốt  và giúp họ có được những gia đình êm ấm. Song, sự run rủi của số phận cho họ gặp lại nhau. Và trong sâu thẳm lòng mình họ vẫn mang suy nghĩ: Kia mới là người tình lý tưởng của mình ( Một thứ tư tưởng: con cá xảy bao giờ cũng là con cá to). Họ lao vào nhau bằng sự nuối tiếc qúa khứ, bằng đam mê chiếm đọat và khám phá, bằng sự nhàm chán trong đời sống gia đình bắt đầu bị thói quen chi phối đến không còn hấp lực…và họ tưởng đó là tình yêu. Bản thân cả hai dù mệt mỏi và đau khổ bởi sự tan nát những gia đình của họ, phải trả giá bằng danh dự và sự nghiệp song họ vẫn bị cuốn hút vào tội lỗi như những con thiêu thân với niềm tin sắt đá rằng: họ đang đấu tranh để đòi lại công bằng và công lý. Rằng tình yêu mà họ dành cho nhau là đủ, là quý gía hơn mọi thứ khác trên đời này. Chồng của người phụ nữ và vợ của người đàn ông sau một thời gian dài níu kéo rốt cuộc cũng phải mệt mỏi buông tay. Và họ khám phá ra như thế họ được bình yên hơn, thanh thản hơn khi cứ cố gìanh giật những điều không còn thuộc về mình. Thế nhưng, cái vòng luẩn quẩn của thế gian lại thực không đơn giản, khi phải từ bỏ những đứa con để đi theo tiếng gọi của tình yêu – người phụ nữ mới phát hiện chị không hòan tòan thanh thản. Rằng cái gương mặt của tình yêu tìm lại đó hình như nhàu nhĩ hơn khi trái tim chị trống trải hình bóng những đứa con. Chị giúp người yêu giải quyết tai nạn, giúp anh phục hồi sự nghiệp và sau đó trong nhục nhã và tủi hổ, quay trở lại xin chồng tha thứ. Người chồng – tuy đang chuẩn bị đám cưới với cô bạn gái cũ – vẫn giang tay đón nhận sự trở về này. Bởi anh hiểu rõ sâu thẳm trong tâm hồn mình anh còn yêu chị biết bao. Tập phim dừng lại trong tuần chiếu này bằng 2 câu nói mà tôi cho rằng người viết kịch bản phim Việt Nam nhất định phải học tập. Khi đón nhận người vợ cũ trở về, anh đã  chỉ tay vào “vết thương lòng chưa khép miệng của mình” và nói: Anh tin em được bao nhiêu? anh còn có thể tin sao? Nhưng anh vẫn chấp nhận vì anh biết sau tổn thương vừa rồi dẫu có xảy ra chuyện gì đi nữa anh sẽ không còn thấy tổn thương nữa–anh không thể vì đã quen rồi … Với người vợ của tình địch khi chị hỏi anh tại sao lại có thể chấp nhận chuyện trở về dễ dàng như thế của kẻ phản bội, anh đã trả lời điềm tĩnh: vì tôi muốn tha thứ. Tôi thấy dễ chịu khi tha thứ và không còn tuyệt vọng trong tha thứ…Hành xử của anh dưới con mắt “đời thường” là “không thể chấp nhận”. Khi theo dõi bộ phim đến đây, tôi chợt giật mình. Chúng ta vẫn thường nói, nhiều khi như một thói quen, nhiều khi là “nói hùa” cùng số đông trước một sự việc nào đó “bất bằng” rằng: Mất niềm tin là mất tất cả. Và mang luôn suy nghĩ đó để “định hướng” cho những hành xử của mình khi đi vào đời sống cộng đồng. Mà quên mất Niềm tin là suy nghĩ và suy nghĩ thì có thể thay đổi trong khi sự tha thứ lại đi từ trái tim mà trái tim thì dường như lại có những lý lẽ riêng của nó, đôi lúc cực đoan nhưng lại khó thay đổi  Cái suy nghĩ mà chúng ta chắc chắn thì trong từng thời điểm khác nhau lại chứng tỏ rằng không có gì chắc chắn: Ngày hôm qua suy nghĩ đó là đúng, nhưng có thể chỉ đến chiều hôm qua thôi thì đã lại là sai và ngược lại. Cái niềm tin mà chúng ta vẫn cho rằng nó mênh mông thì nhiều khi lại có những giới hạn.Trong khi lòng tha thứ thì lại không có đúng sai và sự khoan dung thì không quan tâm đến giới hạn. Khi ta tự cầm lên và buông xuống, là ta đã – như phật pháp đã dạy – đang rứt bỏ cái giới thừa để tiến dần đến cái vô thừa. Quay lại chuyện phim cho câu hỏi mà chúng tôi đặt ra ở đầu bài viết: Niềm tin khi bị chấn thương có thể phục hồi hay không? Tôi cho rằng  sự phục hồi tổn thương trong niềm tin thì không còn gọi là niềm tin nữa mà phải gọi là tha thứ. Thế nhưng tôi lại muốn hỏi nhưng liệu  “đôi tay nhân gian” đủ bao dung đến đâu để tha thứ cho sự  tước đọat niềm tin mà  phải vất vả lắm ta mới gây dựng được? Câu hỏi này đặt ra không chỉ dành cho bộ phim Hàn quốc còn đang dở dang của HTV7, cho người làm phim Việt Nam- những người đang mong chuyển tải được hơi thở cuộc sống vào phim ảnh mà còn muốn đặt ra cho tất cả chúng ta những người “đang thở cùng cuộc sống đó” … Lâm Minh Trang

 

CHẠY ÁN PHẦN 2 –NHỮNG CÂU HỎI CÒN BỎ NGỎ …

( Phim Việt Nam phát trên VTV3 vào lúc 20h00 Từ Thứ hai đến Thứ Sáu )

            Trong số nhiều bộ phim truyền hình Việt Nam phát hành thời gian gần đây, Chạy án phần 1 là  bộ phim gây được nhiều ấn tượng cho người xem và tạo ra sự thu hút đáng kể. Bỏ qua một bên những hạt sạn thường thấy ở phim Việt Nam như mạch phim nhiều lúc thiếu logic, tốc độ phim qúa chậm đến mức rề rà, cách diễn qúa “kịch” ở một số diễn viên, lời thọai không phù hợp, trang phục …thì Chạy án phần 1 là một bộ phim hay. Tuy phải “mượn hồn” của một vụ án cấp TW ngòai thực tế với một số chi tiết “gần sự thực” đến mức mà người xem đài còn “gán ghép” thế này thế nọ cho “đời” thì thông điệp mà bộ phim gởi đến cho cuộc sống vẫn mang rất nhiều yếu tố tích cực, nhiều hy vọng tốt đẹp trong bối cảnh Đảng và nhà nước cùng tòan xã hội ta đang quyết tâm chống tệ nạn tham nhũng, nạn hối mại quyền thế và tiêu cực trong đội ngũ cán bộ công chức nhà nước – đặc biệt là những cán bộ công chức cấp cao, lâu nay vẫn được dư luận râm ran xem là những “lô cốt bất khả xâm phạm”. Đó là điều dễ hiểu cho việc thừa thắng xông lên của hãng phim truyền hình Việt Nam khi tiếp tục dựng Chạy án phần 2 và sự chờ đón của dư luận về phần tiếp theo này. Nếu ở phần 1 – phần “chạy án” còn mờ nhạt và chỉ dừng lại ở mức “chạy dự án” thì sang phần 2, bằng việc can thiệp để Cao Thanh Lâm được “tại ngọai” tên phim mà mạch phim đeo đuổi đã lộ rõ hơn. Bộ phim dài hơi, diễn xuất của các diễn viên cũng dần nhuần nhuyễn hơn, sâu hơn, hợp lý hơn nhưng kịch bản phim vì vậy lại bộc lộ một số lỗ hổng mà ở  phần 1 chưa thấy. Trước hết nói về tính đúng đắn của Luật Pháp trong Chạy án phần 2. Cao Thanh Lâm phạm tội là quả tang và việc phạm tội của anh ta là phạm tội kinh tế, phạm tội đánh bạc, việc tuyên phạt anh ta và giam chung với những tội phạm thuộc khung hình phạt khác là đúng hay sai? Thứ hai, việc cơ quan công an – cụ thể hơn là chỗ ông Hòa – căn cứ vào đâu mà có thể vào ra trại giam rồi tùy tiện thông báo tình hình phạm nhân một cách trực tiếp cho gia đình? Và thứ ba – điều cuối cùng – Cơ quan nào đã tống đạt lệnh tạm thời cho Cao Thanh Lâm tại ngọai để chữa bệnh “tâm thần” mà ngòai những thông tin cung cấp từ mẹ bị can, từ những mưu chước của tay luật sư ma mãnh thì người xem không còn thấy có thêm một chứng cớ gì để “thả Lâm nhanh thế”? Chạy án phần 1 khép lại trong sự hồ hởi của người xem phim về một niềm tin: Công lý của chúng ta bao giờ cũng thắng. Kẻ phạm tội phải bị diệt trừ dù là ai và trước pháp luật mọi công dân đều bình đẳng. Nhưng với phần mở đầu của Chạy án phần 2, xem ra, người xem lại phải rất kiên nhẫn theo dõi đến cùng để chờ những lời giải đáp “có lý” cho những diễn tiến “vôlý” về mặt luật pháp mà bộ phim đang chuyển tải. Ta bắt Cao Thanh Lâm rất vất vả nhưng lại thả anh ta một cách qúa nhẹ nhàng, thậm chí không có một ràng buộc nào về mặt hành chánh để chế tài trong thời gian Lâm tạm thời “tại ngọai để chữa bệnh”. Phải làm sao để bộ phim không làm “méo đi” niềm tin mà nhân dân đang có. Đó là: Bao nhiêu người vào ra trại giam “nhởn nhơ” được như Cao Thanh Lâm? Hay “đặc quyền đặc lợi” ngay cả trong pháp luật vẫn dành cho những kẻ “thừa tiền lắm thế” như Lâm? Vẫn biết bộ phim mới chỉ bắt đầu, rằng người xem phim Việt Nam vẫn còn cần lắm lòng kiên nhẫn dành cho “phim nhà” thế nhưng việc đặt ra các câu hỏi bỏ ngỏ đó dành cho nhà làm phim thiết tưởng vẫn không thừa. Đặc biệt khi quốc hội ta đang nhóm họp, chính phủ đang thừa nhận những yếu kém trong điều hành và quản lý và nhất là dư luận xã hội vẫn còn bức xúc rất lớn đối với tệ nạn tham nhũng và tiêu cực của các cán bộ, công chức nhà nước ở mọi nơi, mọi cấp …mà hiệu qủa của cuộc đấu tranh chống lại nó vẫn còn chưa đem đến sự thuyết phục cần có  . Lâm Minh Trang

 

 

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012

Entry For 01-08-2012- Mỗi năm hết hè, lòng tan tác buồn...

Tản mạn

Buồn vui hai chữ “tựu trường”

            Gia đình có nhiều người làm giáo viên, hoặc không làm giáo viên nhưng có một lũ trẻ lít nhít, nên bất cứ vấn đề nào của giáo dục hiện nay, đều là “vấn đề nóng” trên bàn…cơm buổi tối. Nhiều năm nay, không chỉ người lớn đã sống qua nhiều “giai đọan lịch sử” như bố mẹ tôi thắc mắc mà ngay đến lũ trẻ “đầu chưa ráo máu” cũng rất hậm hực, khi mùa hè của chúng – mặc dù bây giờ nhiều phần Hè không còn ý nghĩa trọn vẹn nữa- tự dưng bị …cắt đi nửa tháng cho cái gọi là “ngày tựu trường” từ giữa tháng 8. Người già hỏi: Sao tựu trường mà lại không làm lễ. Rồi dạy học con người ta cả nửa tháng rồi mới có cái lễ khai giảng hả con? Thế tựu trường khác khai giảng à? Trẻ con ấm ức: Năm nào cũng bắt tụi con vào học sớm 2 tuần. Hai tuần này gần như ngày nào cũng học.... hát quốc ca với …truyền thống trường. Rồi khám sức khỏe, rồi tập đi đều bước, rồi học nội quy…Thầy cô thì nói hai tuần này là để ..chuẩn bị cho năm học mới. Là để…giảm tải, thầy cô dạy trước các tiết để khi vào năm học mới, có lễ lạc gì thì… khỏi bù…Những băn khoăn của người già, những càm ràm của con trẻ bao giờ cũng kết thúc bằng những “cái nhìn nhiều viên đạn” chiếu thẳng đến …các nhà giáo của nhà. Trong hai nhà giáo, thì có một nhà “cũng là nạn nhân” của “tựu trường khác khai giảng”, cũng là “người bị hành” cho cái gọi là “giảm có tải vẫn vậy” với 2 tuần giãn ra khúc đầu y như những ngày “trông trẻ mướn”, nên tiếp tục “chuyển” những cái nhìn đó sang một nhà giáo vốn được coi là “tay sai” của cái thể chế “tựu trường khác khai giảng”. Không thể đánh bài chuồn vì bữa cơm mới bắt đầu chưa ăn được bao nhiêu, nên không có sức để chuồn. Không thể “tôi chưa nghe chủ trương này”, “tôi không nhận đựơc báo cáo” vì vốn là “tay sai bậc thấp”, không có “tư cách” để nói những câu “hay hơn học thuyết” đó. Nên đành nhằn cơm mà như nhằn xương cá, cúi mặt đếm ớt trong chén nước mắm mà rằng:

1-Tựu trường là để giúp cho trẻ làm quen lại với…Trường sau một mùa Hè vẫn đến trường mà chưa quen. Tựu trường là tề tựu trong trường một cách…tự ác, bởi vì tụ tập đông người mà chưa có lệnh cho khai…mạc. Tựu trường là để đo đồng phục thể dục cho đủ size. Tựu trường là để …giúp cho phụ huynh giảm bớt áp lực… trông trẻ…tựu trường là một ngày bình thường…ở trường.

2-Tựu trường xong khỏang 2 tuần là chính thức khai giảng. Có người nói là “học đã đời rồi mới khai giảng” là …chưa biện chứng. Bởi vì, trường nào học đã đời là …ráng chịu, đó không phải là chủ trương của Bộ. Tựu trường đâu có ai nói là vào trường để học, mà là ta chuẩn bị cho ngày khai giảng sắp đến kia nó thiệt …hòanh thánh bánh tráng…đó là ngày hội tòan dân đưa trẻ đến trường. Còn ngày tựu trường thì có thể không cần tòan dân đầy trẻ đến trường mà chỉ cần ông bà nội ngọai, hay ô-sin đưa đi đón về là đủ.

Tựu trường có chuẩn bị kỹ, đặc biệt là chuẩn bị …thu tiền kỹ bao nhiêu, thì mới có thể có ngày khai giảng óach bấy nhiêu. Đó mới thiệt là biện chứng. Tựu trường là cái nhân, còn khai giảng là cái quả. Cái nhân ta gieo xuống như thế nào, thì cái quả sẽ mọc lên như thế. Nếu trường nào học đã đời mới khai giảng, thì e là sẽ có chuyện thế này: Thầy hiệu trưởng rổn rảng tuyên bố ( dĩ nhiên qua hệ thống khuếch đại âm thanh) Tôi xin long trọng tuyên bố khai giảng năm học mới…thì cái long trọng đó sẽ làm nổ ra một tràng cười …long óc. Hoặc, có trường đã “nhìn xa trông …bậy” thấy trước hậu quả, nên khi khách mời chưa tới, sẽ cho một em ( mặt mũi cô hồn một chút) ra rào đón ( mà thiệt là đòn ráo) với học trò: Khi thầy hiệu trưởng tuyên bố khai giảng, em nào mà “vô ý cười” là sẽ biết thế nào là “lệ đổ”. Khôn khéo hơn, thì câu này được in hẳn trong nội quy để các em cùng thầy cô của mình “tụng” trong hai tuần “tựu trường” cho nó “nhập tâm”…

Phần trả lời y như bài “đít cua, đít cáy” này của “tay sai”, nghe đâu sau đó, đã gây nên một hội chứng… ói tập thể sau bữa cơm. Người già thì bị lùng bùng lỗ tai, còn con trẻ thì  bị hội chứng ...tháo chạy không kịp. Tất cả “luận cứ” dành cho việc giải thích “tựu trường khác khai giảng” đều bị quên hết ráo, chỉ còn nhớ rặt cái gì là ráng chịu đã đời, là cười long óc, là lệ đổ.. và cuối cùng là tụng với …nhập tâm… nên đã cho ra kết luận:

Năm học có 9 tháng 36 tuần,nhưng  chương trình chỉ có 35

Giáo dục giờ cũng như xăng, cắt một mà lại tăng hai, hay nhỉ?

Ngày trước  “học một biết mười”, mãi không tăng, không giảm

Ngày nay “trồng đến trăm năm”, cây có mọc, mà tuyệt không có trái

Nên ngành Giáo ta cứ phải Dục hòai hòai

Hết dục học, lại đến dục thi, chỉ e mãi thế thì cuối cùng là dục vào sọt rác ./.

 


Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012

Entry For July, I'm in love with a fairytale, even though it hurts

Tin vào cổ tích…

            Bạn bè hay gọi tôi là “con nít sống lâu năm”. Lâu năm, có lẽ vì cái mái tóc sắp “nửa đời…bạc phấn” của tôi,  lâu năm, chắc còn vì cái số tuổi đã mấp mé ½ thế kỷ của tôi, lâu năm chắc còn vì nhiều thứ ở tôi đã thuộc hàng đồ rẻ tiền mau hỏng, cần thanh lý gấp. Còn gọi tôi là  con nít, chắc là căn cứ vào cái tính khí ba lơn hiếm có ở người tuổi tôi. Cái ba lơn mà trong những việc cần nghiêm túc, thì tôi lại đùa cợt, trong khi những chuyện lẽ ra chỉ chơi chơi, thì tôi lại cực kỳ nghiêm trọng. Ngòai cái ba lơn, họ còn coi tôi là con nít, chắc nhiều phần là tại vì cái nết hay… hờn giận của tôi. Hờn giận chính mình chưa đủ, tôi còn kiếm chuyện hờn giận với đời, hờn giận lây sang cả Người. Mà trong chữ Người viết hoa này, có gia đình và bè bạn của tôi lãnh đủ. Lãnh đủ ở cái chuyện bao nhiêu những dở dở, ương ương tôi gặp phải trong cuộc sống tôi đều …méc mơi với Người. Luật chơi là “cấm méc, cấm khóc”, vậy mà, tôi méc khóc nguyên con. Lâu ngày chày tháng, cái yếu tố sống lâu năm ở tôi mọi người quên mất, họ chỉ còn rặt coi tôi là một đứa con nít …đã già. Và vì coi tôi là con nít, nên mỗi khi tôi ể mình, tôi giận lẫy, tôi méc mơi… bất kể về cái gì, về ai, việc đầu tiên họ làm là…đem kẹo bánh ra dụ. Sau nữa là mang tranh ảnh ra an ủi. Hy vọng những cái hình xanh xanh, đỏ đỏ, những cái card postal về các nơi chốn tuyệt vời trên trái đất này sẽ làm tôi nguôi ngoai những cơn điên điên giống như anh chàng Don Quixote. Và cuối cùng, tuy coi tôi là đứa con nít khó “dạy bảo”, họ tin rằng, tôi vẫn còn mê …cổ tích. Họ kiên nhẫn ngồi xuống bên tôi, thủ thỉ dăm ba câu chuyện mà theo họ đó là tôi nên tin trong đời này, cuộc sống này vẫn còn có những…bà Tiên, ông Bụt. Ví dụ họ hỏi tôi khi tôi ngã, ai sẽ kéo tôi đứng dậy? À, đó là thiên thần cha mẹ, anh chị… bây giờ là…các cháu, các con. Ví dụ họ hỏi tôi khi tôi khóc, ai sẽ là người hiện ra và hỏi: Sao “bà” khóc hả Mập? À, đó là những Ông Bụt, Bà Bụt Bạn bè. Ví dụ họ hỏi tôi: Khi tôi gây hấn với đời và bị đời dí cho tóe khói, ai là người hiện ra “bảo kê”? À, đó là những thiên thần bóng tối Bạn Blogger…hehe… sau khi nhìn gương mặt bán tín, bán nghi của đứa con nít tôi, họ cười lên ba tiếng và …hô biến gởi đến tôi … một đôi giày. Không là giày gấm, không phải hài. Đơn giản đó chỉ là một đôi giày …đi mưa… nhìn rất… nhí nhảnh. Họ nhỏ nhẹ giải thích rằng: Vì họ đã nhiều lần nhìn thấy tôi …tắm mưa với đôi giày… sandal giả da rất uổng. Họ cũng nói rằng: họ đã nhìn thấy tôi cuống quýt chạy bất kể mạng khi những cơn mưa đời ào ào quất xuống, mà chạy vậy là rất dễ té. Té trong mưa khi nhà nhà đã yên ấm, sẽ không ai kịp đỡ tôi lên. Và còn lý do cuối cùng họ giải thích, kèm với một cái xoa đầu ( y như Bà Bụt- Ông Bụt hay làm trước khi hô biến)  đó là: Tôi có thể đem đôi giày này cùng với mấy đôi dép Lào mà “các trai bỏ lại” hồi trước ra cửa Chợ Đông và rao “ai mang vừa đôi giày này dư sức làm vợ” đơiiii!!!!

            Ngây ngất trước viễn cảnh được rao giày  chung với bán dép, tôi không nhớ ra là bây giờ ngồi ngay cửa chợ mà bán là… vi phạm hành chính, có thể bị xử phạt theo điều… chương… của Luật  xử phạt vi phạm hành chính… hic hic! Lúc đó thì liệu Bụt Bà Bụt Ông có …nhảy ra cứu tôi không hén?

 

            Dẫu hay bi kịch hóa mọi chuyện như thế, tôi cũng thấy mình hạnh phúc lâng lâng khi nhận đôi giày và kẹo bánh, và tranh ảnh…hạnh phúc đến nỗi, tôi nằm mơ, thấy “kẻ thù xưa” quay về và nhắn: Tui đi sửa giày xong, kiếp nạn tiếp theo sẽ là cưới Mập… nhớ mang đôi giày này và mặc soirée ngày đón Tui về nghen… hic!

            Cổ tích bao giờ cũng mở ra thật buồn và kết thúc thật vui. Cổ tích của tôi thì luôn luôn ngược lại. Vậy mà tôi vẫn tin sái cổ, con nít… ngu lâu năm mà!