Hiển thị các bài đăng có nhãn cõinhớ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cõinhớ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012

Entry for 19 July, 2012 - Tôi đi học...

Con đường cũ…

            Sáng hôm nay, Sài Gòn vàng nắng, những cơn gió Hè oi bức từ tinh mơ, trời thì cao và xanh đến váng cả mắt, “ngòai đường không có lá rụng nhiều và trên không không có những đám mây bàng bạc…” tôi vẫn nôn nao xuống phố trên một con đường mà 38 năm về trước tôi đã nôn nả đi, con đường dẫn từ nhà đến ngôi trường thơ bé của tôi, Trưng Vương…

38 năm…

            Soi mình vào tấm gương chiếu hậu của xe, tôi không thấy chút gì hình ảnh của con bé con 11 tuổi năm nào: Mái tóc râu ngô đỏ chạch bẩm sinh, cái áo dài trắng hôm thì xá xị, hôm thì tơ nội hóa  Hồng Hoa, hôm xoa Pháp… vẫn không thể giúp nó giấu đi cái nghịch ngợm “trời ban”. Có cả cái cặp da dê phần thưởng Sở Bố cho xúng xính trên tay và một gương mặt rạng rỡ những hăm hở tương lai. 38 năm sau, “tóc ngô ngày ấy, phai nhạt quá trời”, trên cái nền tóc highlight bạch kim mà phần “bạch” đã nhiều bề lấn át so với phần “kim”, tôi chỉ nhìn thấy một gương mặt đã quá … phong trần. Màu mắt đã nhạt đi, tối om bởi những bon chen trần thế. Và có cả một sự mệt mỏi tràn trề không thể giấu. 38 năm…thời gian đã gấp 3 lần cái tuổi bắt đầu non tơ ngày ấy. Đã chứng minh sức mạnh hủy họai của nó là vô địch. Đã bào mòn một non tơ thành già cỗi. Đã “đắp bồi” một mỏng manh thành bệ vệ cộng thêm những thói xấu “đời ban”. Trên cái nền đã “xấu đi một cách cơ bản” đó, chẳng hiểu sao, tôi vẫn nhìn ra một cách không chủ quan một cái rưng rưng giống hệt nhau của đứa bé 11 tuổi rạng rỡ ngày ấy với “cái đứa con nít sống lâu năm” 49 tuổi đa đoan, hung hăng hôm nay. Cái rưng rưng đứng ngòainhững quy luật thời gian tất yếu…

 

38 năm…

            Đó là cái rưng rưng hôm nay trên con đường đến trường dường như không thay đổi. Từ nhà đi ra vẫn băng qua một đọan đường Công Lý thẳng tắp. Qua những cái mốc mà đứa bé nôn nả ngày ấy đặt ra cho những guồng chân chưa bao giờ biết mỏi trên cái xe Lucia 550 nhỏ xíu. Những dấu mốc mà trải qua biết bao biến cố lịch sử có, xã hội có, lòng người có… Ơn Trời, gần như vẫn còn nguyên vẹn: Ngã tư Phú Nhuận, Chùa Vĩnh Nghiêm, dinh Ông Hương ( nay là nhà văn hóa Thiếu nhi), trường Marie Curie, sân vận động Phan Đình Phùng và cuối cùng là Dinh Độc Lập… từ đây, con đường được rẽ trái để đi vào Thống Nhất. Đi qua Hãng Esso của Bố, Hãng Shell của Bác, rồi Trường Văn Khoa, dinh Thủ Tướng… rồi Sở Thú, Nha Khảo Thí, Võ Trường Tỏan… rồi Trường tôi… 38 năm, tôi già đi về mặt sinh học và cùng với cái già đi đó, bắt đầu nuôi dưỡng trong mình những câu chuyện bắt đầu bằng hai chữ “ngày xưa…”. Chỉ có điều, hôm nay lớp học tôi rẽ vào không là “khung cửa Mùa Thu”. Tôi học ở bên này “khung cửa” ấy. Buổi trưa đứng từ lầu 4 bên này nhìn sang, cái “khung cửa” ngày xưa rầm rập bước chân nô giỡn của con bé con tôi, giờ vào Hè, vắng lặng. Vắng lặng, nhưng trong cái im ắng của không gian và của lòng mình, tôi vẫn như nghe thấy hết cái ngày xưa rầm rập dội về, ồn ào, nhộn nhạo trong lòng nhớ đến nao nao…

 

38 năm…

            Đó là cái rưng rưng, khi tôi bắt cái não giờ chật chội những chất chứa của mình lần mò mở ra những gương mặt ngày xưa. Đó là gương mặt của con đường nhộn nhịp các lọai xe vào giờ tan học: xe trường, xe thầy cô, xe học trò. Có cả xe của những “cây si Trường lạ” chen chúc. Đó còn là gương mặt mang bóng áo trắng tung tăng rợp trời “như mây xuống phố”, là tiếng guốc các lọai ròn tan, huyên náo hết dọc con đường bình thường êm ả. Là những ríu rít quanh ly chè, cốc siro đá nhận…Đó là gương mặt của những con đường rẽ ngang, rẽ dọc đâu đó của tình thân bạn bè. Đó có cả những trầm mặc tiếng dương cầm vọng sang từ nhà nguyện kín. Tiếng gầm gừ của những con mãnh thú đang “gặm một khối căm hờn trong cũi sắt”. Đó là gương mặt của biết bao đứa bạn giờ vẫn hoặc quẩn quanh đâu đó trong thành phố, hoặc đang phiêu dạt đâu đó góc biển chân trời…

38 năm…

            Tôi sẽ đi về trên còn đường cũ này 10 ngày nữa cho khóa học. Đi về bằng con người mới và những nỗi nhớ cũ. Đi về với những tất bật hôm nay với cái rưng rưng chậm chạp hôm qua. Với những đi-về như thế, tôi như là được cho một cơ hội để biết, khi “tình nguyện” làm một “ngọn đèn bật –tắt những đợi chờ”, là tôi được cho một cơ hội để giữ cho mọi con đường đâu đó trong ký ức mình không phai nhạt đi…

 


Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2011

Entry for 26 September, 2011 - Những ngày Mưa Thu...Sài Gòn

 

Góc Thu…nơi chốn lòng tôi...

Giọt dương cầm ký ức...

          Sài gòn đón quệt bão rớt áp thấp nhiệt đới bằng những cơn mưa bất chợt hoặc mạnh như mưa rào hoặc lất phất mưa bụi. Thời tiết nhẹ đi, mây dày đặc hơn, cái nắng cứ chông chênh, mong manh nửa như núng níu Hạ, nửa dùng dằng chớm Thu... Một người bạn gởi về  cho tôi một pps gồm 9 bài tấu khúc Piano với những hình vẽ nhảy nhót vui mắt. Tối mưa lâm thâm, ngồi với một cốc cà phê đen, đắng và nồng hơi rượu Remy, tôi tắt màn hình, chỉ giữ lại âm thanh, lắng nghe những nốt Piano thánh thót, cứ có cảm giác, từng nốt nhạc đang rơi nhè nhẹ qua kẽ tay mình, qua lòng mình, rơi đi mà vẫn đọng lại. Tôi nhớ Bạn tôi, mảnh mai như khói, ngồi co ro trong một mùa Đông Sài Gòn bất chợt. Ngồi kể tiểu sử của từng bài nhạc Piano Bạn biết. Ngồi kể luôn câu chuyện ngắn của đời mình trong sáng Sài gòn dầy sương. Tôi nhớ Bạn tôi, một mùa Thu Đà Lạt, Bạn lên an dưỡng sau cơn ốm rất nặng và tôi được nhắn lên. Ngôi nhà đó có những bức tường vây bằng vỏ gỗ, Bạn tôi xanh mướt, nhỏ xíu con và lọt thỏm đi trong chiếc áo len dầy sụ, trong cái mênh mông của phòng khách chỉ có lò sưởi và cây Piano. Bạn lại ngồi, vuốt ve từng phím đàn và cười với tôi bằng mắt... cái nụ cười như nói : M. ham chơi quá, may mình vừa hết ốm... Là tôi tự nghĩ ra thôi, chứ nụ cười đó của Bạn rất hiền và tuyệt không lời trách, nhưng chẳng hiểu sao, mỗi khi tôi bắt gặp đâu đó một thoáng lạnh, là nhớ Bạn nhói lòng...

Lời violon rất tím...

          Đi đến bất cứ quán nhạc nào có chơi Violon, tôi rất hay đề nghị bài Phiên chợ Ba Tư. Bởi, suốt những năm còn bên Bạn, mỗi khi tôi có chuyện gì đó không vui, tới chơi và kể lể là bao giờ Bạn cũng kéo Violon bài nhạc này cho nghe. Cái xe lăn của Bạn những lúc này không gài thắng, để thỉnh thoảng cao hứng, Bạn xoay tròn theo nhạc. Nhiều lúc, nhìn vẻ phấn khích  đó ở Bạn tôi sợ xanh mắt, phải nhào ra giữ xe lại. Rồi những buổi trưa êm thật êm, tôi bỏ trốn khỏi lớp học thêm về nhà Bạn chơi. Bạn đưa ra vườn, cho tôi nằm võng, kéo nhè nhẹ bài Sombre Dimanche. Sau đó kể cho nghe về lai lịch của bài nhạc buồn đến nẫu người này. Dạy tôi hát những lời nhạc Việt được phỏng theo của Phạm Duy. Cây mã vĩ, những ngón tay thon nhỏ nhấn nhá trên cần đàn, mái đầu nghiêng nghiêng với  mái tóc mỏng dài xõa tung ôm lấy khuôn mặt trắng xanh và đôi mắt khép hờ mê đắm theo nhạc... tôi gắn hình ảnh đó vào Mùa Thu tưởng tượng cho mình. Tôi gắn nó vào bầu trời Thu ký ức vời vợi tuổi thơ... tôi gắn nó vào « cõi nhớ » để khi thời tiết đâu đó gợi về là tôi nhớ và tôi  như lại thấy được cả một khoảng không gian Violon tím ùa về...

          Tuổi thơ của tôi là tuổi thơ bánh kẹo, tuổi thơ ham chơi rất ồn ào, náo nhiệt và cũng có những góc tuổi thơ rất lặng tôi giữ lại cho riêng mình. Tuổi thơ tôi có những may mắn Bạn Bè và có cả những điều không trường học nào, bài giảng nào trong sách cho tôi. Tuổi thơ tôi không chỉ có mưa, không chỉ có những ngày đến trường ngập tràn niềm vui bên Thầy, bên Bạn, còn có cả những khoảng mây rất trắng... nơi đó nó ghi lại những dòng Piano thánh thót và những khuôn nhạc Violon tím buồn, nơi đó nó giữ cho tôi một Mùa Thu mà tôi biết làm cho lòng mình mềm lại... Mềm lại trước biển dâu, hình như là cách Bạn giúp tôi tự bảo vệ mình...

          Bởi thế, khi thời tiết thiên nhiên dịu đi, tôi lặng lẽ nghe lại bài nhạc ký ức của lòng mình với những sắc màu không lẫn được... của Thu...