
Bên cạnh cái ồn ào, hời hợt và ham ăn, tôi vui mừng nhận ra mình có những sát-na lắng đọng, bồi hồi với tình thương mến mà ai đó dành cho. Sáng nay vào trường, nhận được e-mail của một người em gái- cũng là một quen biết "hạnh duyên". Đọc file attachment em đính kèm, nghĩ ra mình quả là người may mắn... cảm ơn đời sống...
Thương thật thà
…Mèo Minh đồn cho nó có một người tên Mập. Nó lò dò tìm, mò mẫm đọc, lùng sục kiếm và mon men lên tiếng 'kom-men'. Chẳng nhớ rõ đầu cua tai nheo quen biết thể nào. Nhưng nhớ thật kĩ những điều Mập nói. Về những buổi chiều thu xếp sớm ở trường để về nhà tắm gội cho mẹ. Rằng mẹ nuôi con bao tháng bao ngày, lúc xưa mẹ tắm cho con thì con với mẹ cùng cười. Mà bây giờ con tắm cho mẹ thì hai mẹ con cùng khóc. Rằng có người "đứng dậy bằng vịn một câu ca", rằng có những "hạnh duyên" xung quanh cho ta suy gẫm...Mọi thứ lẫn lộn, những dòng chữ nhảy múa nhiều màu sắc. Nó hình dung một cô nàng rất nghệ sĩ, thơ văn.
Mãi đến khi gặp Mập....
Đó là cái hôm ấn tượng nhất với sự kiện cùng hội ngộ.
đình Mèo Oslo cũng về, có lão Hash, thế là cùng kéo ra ăn trưa trong công viên Văn Thánh. Mập tay ôm đàn, người bệ vệ, tóc đã pha sương mà cái mặt thì ôi thôi con trẻ quá, lại còn thêm đôi mắt liếng thoáng lúc tròn xoe hài hước, lúc lại tư lự xa xăm. Cái giọng nói, cái dáng cười, mọi thứ đều làm cho nó cứ ngồi ngây mà ngó. Ngày hôm đó nó không nghe được Mập đàn, ngày hôm đó nó cũng không kịp nghe Mèo hát và không nhìn Tibet nhẹ nhàng với nụ cười hơi ngẩng đầu, mở miệng và đôi mắt thật nai. Nhưng ngày hôm đó vội vàng trên chuyến bay ra Đà Nẵng, nó biết rằng đi tứ phía tứ phương, giờ nó tìm thấy một điều rất ấm.
Nó viết cho chị lá thư đầu tiên với "kênh của con tim". và thích nhất khi hồi âm lại Mập kêu nó là "cưng" với những lời "kom-men" sâu lắng. Chuyện yêu thương...đã chính thức bắt đầu từ đó.
Rồi những lần sau, nó vội vàng gặp lại, một bữa quán chay, một bữa bánh mì, nợ cái chầu Sushi và bù lại một hôm trong Kem Bud's và một lần Ghita gỗ. Chừng ấy thôi, đã thân thiết gì chưa mà nó thao thao bất tuyệt. Từ
cái cuộc tình đầu hơn 10 năm vụn vỡ, đến chuyện lớp chuyện trường, chuyện ngoài phố trong nhà. Mà lạ nhất là Mập cũng mang ra thêm bao nhiêu sắc màu cho nó cùng chiêm nghiệm. Sắc màu khi ngồi với Mập không chỉ là những màu xanh đỏ từng hiện ra bằng font chữ, mà là những suy gẫm sâu xa để từ Mập khi thì nó nghe lời an ủi, khi lại gợi mở cho nó hướng ở hướng về. Khi lại phá lên cười vì những câu chuyện tầm phào không tên không tuổi, khi lại quay mặt đi sợ mình không cầm được nỗi rưng rưng.
Sinh nhật Mập, sáng nó nhắn tin chúc. Mập bảo "thương em thật thà". Ôi, cái kiểu nói rất là Tây, ngọt không kém cái kiểu Mập gọi nó bằng "cưng" và viết cho nó những dòng thư tay mềm mại.
Sinh nhật Mập, tối về nó ngồi nhẩm tính. Xem ra cũng ngót nghét chuyện tình với Mập được hơn 27 tháng rồi. Nó chợt muốn ôn lại một chút những gì đã trải qua với Mập, để sưởi ấm những ngày gió mùa thu, mùa của cả Mập và mùa của nó.
Cầu chúc Mập luôn giữ được con tim thật ấm, nụ cười thật đầy và mỗi ngày thật khỏe. Để năm non bảy núi nó trèo, sẽ mãi mong tìm về thăm chốn có Mập thật ấm êm.
2011 Viết ngày sinh nhật 24-10, thương tặng Mập.
Scon

P/s: Nguồn ảnh Mập M, Scon, Tibet...