Bạn bè ở xa về hay hỏi tôi: Về già định làm gì? Hồi đầu tôi cố giấu, sau nghĩ cũng đâu phải mơ ước gì...tầm bậy ( Kiểu như ...ngủ một đêm dậy thấy mình là...anh hùng chống tham nhũng...), nên thú thật: Về già tôi mơ có 1 ngôi nhà nhỏ trên vùng cao nguyên gắn với nhiều kỷ niệm đó, nuôi một con bò ngày ngày chăn thả và...viết sách... Không ai chế giễu tôi cả, tụi nó hoan hô rầm rầm. Lại còn định hùn tiền lại cho tôi mua nhà, mua bò... Lâu ngày, không nghe tôi nói gì nữa, bạn bè lại hỏi: Nhà- tới đâu rồi? Bò- ra sao? Sách- viết được bao nhiêu rồi? Hai câu đầu không thể trả lời. Câu cuối cùng : Sách? Tôi biết cái tạng ba lơn của mình không thể viết truyện, chỉ có thể ngồi lại với tùy bút và ...tạp bút. Nhưng hôm nọ khề khà với Chị, Chị khuyên: Em cứ thử đi... phải thử mới biết mình có làm được không...Tôi nhớ đến một truyện ngắn mình bạo gan viết hồi mới vào blog để tặng cho một người bạn mà tôi quý mến khi nghe chuyện đời của Chị... Nay có Người nhắc "nhà-bò-sách", tôi lại post thử, để xem có ai giỡ nhà, thui bò và xé sách ( chưa in) của tôi không...
Truyện ngắn
NGƯỜI ĐÀN BÀ GIẤU ĐÊM VÀO TRONG TÓC !
Từ một góc rất khuất của quán cà phê , tôi chết sững nhìn người phụ nữ vừa mới bước vào. Mái tóc uốn thả , hơi rối , vẹt sang hai bên , phù hợp một cách lạ kỳ với khuôn mặt và vóc người. Tôi sẽ cầm một tờ báo Phụ nữ để anh dễ nhận ra. Khẽ nhắm mắt, ngả đầu ra ghế, tôi chợt nhận ra hai đầu gối mình hơi run và kỳ lạ hơn: nước mắt lại chảy ra, rớt vào miệng nghe mằn mặn. Người phụ nữ mới đến bình thản ngồi xuống bàn, gọi cà phê và mở tờ báo ra đọc. Chị không quan tâm lắm đến chung quanh: khung cảnh của quán, những đôi mắt tò mò nhìn người-đàn-bà-một-mình uống cà phê. Cái bình thản y như cách đây hơn 20 năm.
Tôi sợ hãi nép vào góc nhà, mẹ tôi – dáng đài các uy nghi của một “bà lớn” cộng với cái nhìn tóe lửa trong cơn giận – đủ sức làm “chảy” bất cứ người đối diện nào, trừ người đang ngồi trước mặt. Cô nói đi – tiếng mẹ cao, lanh lảnh nghe thật chát chúa-cô lấy gì để nuôi thân khi bỏ thằng H. mà còn dành quyền nuôi con? Đang cúi mặt, nghe mẹ hỏi chị ngước lên nhìn, cái nhìn hơi u uẩn, buồn nhưng không một chút sợ hãi và tóat lên chút ương bướng: Thưa me, con có nghề nghiệp. Tuy khó khăn nhưng con hứa với me sẽ nuôi dạy các cháu nên người! Mẹ tôi rít lên: Nghề nghiệp, cô nói hay nhỉ! Có ra gì cái nghề suốt ngày lông bông ngòai đường, chõ mũi vào chuyện thiên hạ. Cô đi làm báo tứ phương, cháu tôi ở nhà ai sẽ nuôi dạy?Bà ngừng lại, thả nhẹ một nụ cười rất lạnh: Không khéo lại hư hỏng cả nút !
Người phụ nữ khẽ xoay cổ tay nhìn đồng hồ, đôi lông mày cau nhẹ lại một
cái, rồi giãn ra. Tôi thật không tin vào mắt mình, chị mỉm cười. Ai đó đã làm cho
chị phải đợi, thế mà ngòai cái nhíu mày sốt ruột, tịnh không có một phản ứng bực
bội nào. Chị có sức nhịn lớn lắm! Cả khi bị người khác nhục mạ! tôi nhớ chị đã
mỉm cười nói thế khi tôi đưa chị từ nhà ra đầu ngõ, nắm tay áo chị mãi không chịu
buông đến nỗi chị phải gỡ ra.
Thưa me!– Chị ngồi thẳng lưng như muốn cao hơn nữa – nhà con tuy
nghèo nhưng bố mẹ con gia giáo rất nghiêm, anh chị em thương yêu nhau. Con
tin và xin hứa với me, con sẽ nuôi dạy các cháu của me nên người đàng hòang.
Hôm nay con đến đây là để chào me và cả nhà, vì sắp tới con sẽ đưa cháu về Hội
An, phải đôi tháng một lần mới đưa được các cháu ra thăm Bà! Con để lại số
điện thọai của cơ quan phòng khi anh H. hay me có muốn tìm con vì chuyện
giấy tờ chưa xong …giọng chị đều đều, nhẫn nại đến ngạc nhiên. Tôi không
nhận ra người phụ nữ ngồi trước mặt mình là người ngày hôm qua khi đến
sinh họat với mấy ngàn học sinh cấp 3 đã có thể làm cho lũ “nhất qủy nhì ma”
ấy ngồi nghe như nuốt từng lời và sau đó hàng ngàn thanh niên to lộc ngộc hô
vang: Tụi em hứa! khi chị kết thúc bài nói chuyện ngắn và xúc tích của mình đã
hỏi: Các bạn có hứa với tôi, hứa với thành phố này – các bạn sẽ nghiêm chỉnh
học, sinh họat lành mạnh để tự tin cống hiến sau này không ? Mẹ tôi cứng
lưỡi sau khi không vặn vẹo thêm gì được , tức giận bỏ lên lầu và không nhận lời
chào của chị. Khi chỉ còn hai chị em, tôi đã khóc và không còn biết xấu hổ khi
van vỉ chị: Chị đừng bỏ tụi em mà đi! Chị ôm tôi, xoa đầu, dỗ dành y như ngày
tôi còn bé, bố mẹ bận công việc, không ai coi sóc, tôi bị sốt nóng và mê sảng, may
chị ở cơ quan về sớm đã chạy bổ lên phòng, chườm đá, mua thuốc và nấu cháo
cho tôi: Chị không bỏ tụi em! chị chỉ bỏ ngôi nhà này T. à! Chị không muốn
mình mất thêm thời gian, phải chi anh H. thương chị, thương các con thành
thật …giọng chị cũng nghẹn lại …Tôi run rẩy: chị đi rồi, tụi em làm sao? Chị
ứa nước mắt: chị có ghi lại số điện thọai cơ quan, cóchuyện gì cần cứ gọi cho
chị, không cần cũng được, gọi , chị sẽ đến gặp các em …Hứa với chị phải cứng
rắn lên nhé, em là con trai mà …
Tôi mơ màng thấy mình trôi về lại quá khứ . Cái quá khứ chống chếnh của
một đứa con trai “đầu thừa đuôi thẹo” trong một ngôi-nhà-không-có-gia-đình. Tôi
bỏ học đi thanh niên xung phong, bố mẹ lên tận trại bắt về và sau đó “chạy” cho
tôi đi xuất khẩu lao động. Biến động thời cuộc, tôi theo bạn bè lang thang sang Tây
Âu , chớp mắt đã 20 năm. Nếu không tình cờ kết bạn với một người phụ nữ trên
mạng, tôi đã không trở về nước. Bố mẹ tôi đã mất sau nhiều năm sống-giả -như-
thật với nhau, anh chị em tứ tán.Từ ngày chia tay ở đầu đường nhà mình, vì không
thể làm tròn lời hứa với chị, tôi không liên lạc dù nghe nói chị có tìm mấy lần. Các
cháu đến giờ lớn ngần nào tôi cũng không biết. Người phụ nữ trong cuộc hẹn chiều
nay tôi làm quen được qua blog. Đọc các entry, những entry rất thô mộc, đơn giản,
không có hình ảnh chú thích, minh họa, lôi kéo như ở các blog khác nhưng cứ
thấy mơ hồ một niềm thân quen nào đó, cứ thấy như mình vừa tìm được một nửa
con người của mình, hiểu mình đến tận chân tơ kẽ tóc. Cứ như người phụ nữ ấy
mình đã có trong quá khứ, đã đánh mất và nay tìm lại được. Tôi nôn nả tìm đến
cuộc hẹn như một đứa con trai mới lớn hẹn hò lần đầu. Cuộc đời lại có thể có
những trò chơi cay nghiệt đến thế là cùng ...
Người phụ nữ khẽ gõ ly gọi tính tiền, chị đã ngồi gần 1 tiếng đồng hồ và có
lẽ không thể kiên nhẫn hơn. Chị đứng lên vẫn mái tóc hơi rối ( mà ngày trước tôi
thường nhại nhạc PQ hát ghẹo chị: Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc! Và chị
ngày ấy vẫn trả lời rất hóm : Em tìm gì khi thất vọng về tôi!) và vẻ mặt bình thản,
nhẫn nại. Cuộc hẹn chiều nay thế là lỡ, tịnh vẫn không có một chút bực dọc nào
trên vẻ mặt chị. Tôi mơ màng nghe lại câu nói: Chị nhịn hay lắm! Còn tôi , tôi đã
chạy hết gần một vòng trái đất, lại vẫn cay đắng nhận ra mình sẽ tiếp tục có một
ngôi- nhà-không-có-gia-đình. Đèn online với gương mặt cười đêm nay của tôi chắc
sẽ sáng, nhưng tôi biết từ giờ nó sẽ không còn là báo hiệu cho những câu chuyện
bất tận mà thông hiểu của tôi với người phụ nữ đó nữa. Cả ngôi nhà thật, cả ngôi
nhà ảo của tôi sẽ đóng im ỉm trước sự thôi thúc của con tim muốn tìm chốn nghỉ
ngơi của mình .
Chị đã đi rất lâu mà tôi không đứng dậy nổi. Khi trả tiền, tôi hỏi người phục
vụ, chỉ tay về phía bàn nước chị vừa ngồi: Chị ấy nói gì với cậu? Người phục vụ
ngạc nhiên nhìn tôi , nhưng vẫn nhã nhặn trả lời ông khách tò mò: Chị ấy nói tôi
vừa phải trả học phí cho việc mãi tin vào lời hứa của đàn ông!
Tôi lảo đảo đi dọc trên đường: Em tìm gì khi thất vọng về tôi! Chị dâu ơi!
P/s: Nguồn ảnh Google