Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010

Entry for 18 September, 2010- entry về một giấc mơ...

Bạn bè ở xa về hay hỏi tôi: Về già định làm gì? Hồi đầu tôi cố giấu, sau nghĩ cũng đâu phải mơ ước gì...tầm bậy ( Kiểu như ...ngủ một đêm dậy thấy mình là...anh hùng chống tham nhũng...), nên thú thật: Về già tôi mơ có 1 ngôi nhà nhỏ trên vùng cao nguyên gắn với nhiều kỷ niệm đó, nuôi một con bò ngày ngày chăn thả và...viết sách... Không ai chế giễu tôi cả, tụi nó hoan hô rầm rầm. Lại còn định hùn tiền lại cho tôi mua nhà, mua bò... Lâu ngày, không nghe tôi nói gì nữa, bạn bè lại hỏi: Nhà- tới đâu rồi? Bò- ra sao? Sách- viết được bao nhiêu rồi? Hai câu đầu không thể trả lời. Câu cuối cùng : Sách? Tôi biết cái tạng ba lơn của mình không thể viết truyện, chỉ có thể ngồi lại với tùy bút và ...tạp bút. Nhưng hôm nọ khề khà với Chị, Chị khuyên: Em cứ thử đi... phải thử mới biết mình có làm được không...Tôi nhớ đến một truyện ngắn mình bạo gan viết hồi mới vào blog để tặng cho một người bạn mà tôi quý mến khi nghe chuyện đời của Chị... Nay có Người nhắc "nhà-bò-sách", tôi lại post thử, để xem có ai giỡ nhà, thui bò và xé sách ( chưa in) của tôi không...

Truyện ngắn

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ GIẤU ĐÊM VÀO TRONG TÓC !

            Từ một góc rất khuất của quán cà phê , tôi chết sững nhìn người phụ nữ vừa mới bước vào. Mái  tóc uốn thả , hơi rối , vẹt sang hai bên , phù hợp một cách lạ kỳ với khuôn mặt và vóc người. Tôi sẽ cầm một tờ báo Phụ nữ để anh dễ nhận ra. Khẽ nhắm mắt, ngả đầu ra ghế, tôi chợt nhận ra hai đầu gối mình hơi run và kỳ lạ hơn: nước mắt lại chảy ra, rớt vào miệng nghe mằn mặn. Người phụ nữ mới đến bình thản ngồi xuống bàn, gọi cà phê và mở tờ báo ra đọc. Chị không quan tâm lắm đến chung quanh: khung cảnh của quán, những đôi mắt tò mò nhìn người-đàn-bà-một-mình uống cà phê. Cái bình thản y như cách đây hơn 20 năm.

Tôi sợ hãi nép vào góc nhà, mẹ tôi – dáng đài các uy nghi của một “bà lớn” cộng với cái  nhìn tóe lửa trong cơn giận – đủ sức làm “chảy” bất cứ người đối diện nào, trừ người đang ngồi trước mặt. Cô nói đi – tiếng mẹ cao, lanh lảnh nghe thật chát chúa-cô lấy gì để nuôi thân khi bỏ thằng H. mà còn dành quyền nuôi con? Đang cúi mặt, nghe mẹ hỏi chị ngước lên nhìn, cái nhìn hơi u uẩn, buồn nhưng không một chút sợ hãi và tóat lên chút ương bướng: Thưa me, con có nghề nghiệp. Tuy khó khăn nhưng con hứa với me  sẽ nuôi dạy các cháu nên người! Mẹ tôi rít lên: Nghề nghiệp, cô nói hay nhỉ! Có ra gì cái nghề suốt ngày lông bông ngòai đường, chõ mũi vào chuyện thiên hạ. Cô đi làm báo tứ phương, cháu tôi ở nhà ai sẽ nuôi dạy?Bà ngừng lại, thả nhẹ một nụ cười rất lạnh: Không khéo lại hư hỏng cả nút !

            Người phụ nữ khẽ xoay cổ tay nhìn đồng hồ, đôi lông mày cau nhẹ lại một

cái, rồi giãn ra. Tôi thật không tin vào mắt mình, chị mỉm cười. Ai đó đã làm cho

chị phải đợi, thế mà ngòai cái nhíu mày sốt ruột, tịnh không có một phản ứng bực

bội nào. Chị có sức nhịn  lớn lắm! Cả khi bị người khác nhục mạ! tôi nhớ chị đã

mỉm cười nói thế khi tôi đưa chị từ nhà ra đầu ngõ, nắm tay áo chị mãi không chịu

buông đến nỗi chị phải gỡ ra.

            Thưa me!– Chị ngồi thẳng lưng như muốn cao hơn nữa – nhà con tuy

nghèo nhưng bố mẹ con gia giáo rất nghiêm, anh chị em thương yêu nhau. Con

tin và xin hứa với me, con sẽ nuôi dạy các cháu của me nên người đàng hòang.

Hôm nay con đến đây là để chào me và cả nhà, vì sắp tới con sẽ đưa cháu về Hội

An, phải đôi tháng một lần mới đưa được các cháu ra thăm Bà!  Con để lại số

điện thọai của cơ quan phòng khi anh H. hay me có muốn tìm con    chuyện

giấy tờ chưa xong …giọng chị đều đều, nhẫn nại đến ngạc nhiên. Tôi không

nhận ra người phụ nữ  ngồi trước mặt mình là người ngày hôm qua khi đến

sinh họat với mấy ngàn học sinh cấp 3 đã có thể làm cho lũ “nhất qủy nhì ma”

ấy  ngồi nghe như nuốt từng lời và sau đó hàng ngàn thanh niên to lộc ngộc hô

vang: Tụi em hứa! khi chị kết thúc bài nói chuyện ngắn và xúc tích của mình đã

hỏi: Các bạn có hứa với tôi, hứa với thành phố này – các bạn sẽ nghiêm chỉnh

học, sinh họat lành mạnh  để  tự tin cống hiến sau này không ? Mẹ tôi cứng

lưỡi sau khi không vặn vẹo thêm gì được , tức giận bỏ lên lầu và không nhận lời

chào của chị. Khi chỉ còn hai chị em, tôi đã khóc và không còn biết xấu hổ khi

van vỉ  chị: Chị đừng bỏ tụi em mà đi! Chị ôm tôi, xoa đầu, dỗ dành y như ngày

tôi còn bé, bố mẹ bận công việc, không ai coi sóc, tôi bị sốt nóng và mê sảng, may

chị ở cơ quan về sớm đã chạy bổ lên phòng, chườm đá, mua thuốc và nấu cháo

cho tôi: Chị không bỏ tụi em! chị chỉ bỏ ngôi nhà này T. à! Chị không muốn

mình mất thêm thời gian, phải chi anh H. thương chị, thương các con thành

thật …giọng chị cũng nghẹn lại …Tôi run rẩy: chị đi rồi, tụi em làm sao? Chị

ứa nước mắt: chị có ghi lại số điện thọai cơ quan, cóchuyện gì cần cứ gọi cho

chị, không cần cũng được, gọi , chị sẽ đến gặp các em …Hứa với chị phải cứng

rắn lên nhé, em là con trai mà …

 

            Tôi mơ màng thấy mình trôi về lại  quá khứ . Cái quá khứ chống chếnh của

một đứa con trai “đầu thừa đuôi thẹo” trong một ngôi-nhà-không-có-gia-đình. Tôi

bỏ học đi thanh niên xung phong, bố mẹ lên tận trại bắt về và sau đó “chạy” cho

tôi đi xuất khẩu lao động. Biến động thời cuộc, tôi theo bạn bè lang thang sang Tây

Âu , chớp mắt đã 20 năm. Nếu không tình cờ kết bạn với một người phụ nữ trên

mạng, tôi đã không trở về nước. Bố mẹ tôi đã mất sau nhiều năm sống-giả -như-

thật với nhau, anh chị em tứ tán.Từ ngày chia tay ở đầu đường nhà mình, vì không

thể làm tròn lời hứa với chị, tôi không liên lạc dù nghe nói chị có tìm mấy lần. Các

cháu đến giờ lớn ngần nào tôi cũng không biết. Người phụ nữ trong cuộc hẹn chiều

nay tôi làm quen được qua blog. Đọc các entry, những entry rất thô mộc, đơn giản,

không có hình ảnh chú thích, minh họa, lôi kéo như  ở các blog khác nhưng  cứ

thấy mơ hồ một niềm thân quen nào đó, cứ thấy như mình vừa tìm được một nửa

con người của mình,  hiểu mình đến tận chân tơ kẽ tóc. Cứ như người phụ nữ ấy

mình đã có trong quá khứ, đã đánh mất    nay tìm lại được. Tôi nôn nả tìm đến

cuộc hẹn như một đứa con trai mới lớn hẹn hò lần đầu. Cuộc đời lại  có thể có

những trò chơi cay nghiệt đến thế là cùng ...

            Người phụ nữ khẽ gõ ly gọi tính tiền, chị đã ngồi gần 1 tiếng đồng hồ và có

lẽ không thể kiên nhẫn hơn. Chị đứng lên  vẫn mái tóc hơi rối ( mà ngày trước tôi

thường  nhại nhạc PQ hát ghẹo chị: Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc! Và chị

ngày ấy vẫn trả lời rất hóm : Em tìm gì khi thất vọng về tôi!) và vẻ mặt bình thản,

nhẫn nại. Cuộc hẹn chiều nay thế là lỡ, tịnh vẫn không có một chút bực dọc nào

trên vẻ mặt chị. Tôi mơ màng nghe lại câu nói: Chị nhịn hay lắm! Còn tôi , tôi  đã

chạy hết gần một vòng trái đất, lại vẫn cay đắng nhận ra mình sẽ tiếp tục có một

ngôi- nhà-không-có-gia-đình. Đèn online với gương mặt cười đêm nay của tôi chắc

sẽ sáng, nhưng tôi biết từ giờ nó sẽ không còn là báo hiệu cho những câu chuyện

bất tận mà thông hiểu  của tôi với người phụ nữ đó nữa. Cả ngôi nhà thật, cả ngôi

nhà ảo của tôi sẽ đóng im ỉm trước sự thôi thúc của con tim muốn tìm chốn nghỉ

ngơi của mình .

            Chị đã đi rất lâu mà tôi không đứng dậy nổi. Khi trả tiền, tôi hỏi người phục

vụ, chỉ tay về phía bàn nước chị vừa ngồi: Chị ấy nói gì với cậu? Người phục vụ

ngạc nhiên nhìn tôi , nhưng vẫn nhã nhặn trả lời ông khách tò mò: Chị ấy nói tôi

vừa phải trả học phí cho việc mãi tin vào lời hứa của đàn ông!

            Tôi lảo đảo đi dọc trên đường: Em tìm gì khi thất vọng về tôi! Chị dâu ơi!

           

 

P/s: Nguồn ảnh Google

Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010

Entry for 11/09/2010- Entry "biện minh" cho mình, cho người...

Scon- Bạn tôi viết

Cái chậu cặm dù

    Một gia đình nọ ở Châu Âu, có một chiếc bình gốm Trung Quốc đã dùng hơn 10 năm làm cái chậu cặm dù. Một ngày kia có một học giả đến chơi, nhìn thấy chiếc bình đã thảng thốt kêu lên, bởi cái bình gốm đó là một di sản văn hóa thuộc hàng quốc bảo từ thời cổ đại Trung Quốc, đáng giá đến hàng triệu đô. Chủ nhà mới tình thật rằng, cái bình do một người quen mang tặng, không biết cất để vào đâu nên đã để rất lâu vào một xó nhà kho. Rồi đến lúc mang ra góc nhà làm cái chậu cặm dù. (HS- Trích dịch trong 《악마의 백과사전》của Park Kwang Soo )

  Tùy theo ai sử dụng mà công dụng và giá trị một vật, dù chỉ một cái bình gốm, rất khác nhau. Với con người thì càng không cần phải nói. Cho dù có tài năng xuất chúng và năng lực tiềm ẩn đến cỡ nào, nếu không gặp được người biết nhìn ra giá trị đó thì cũng chỉ trở thành một tồn tại “không biết cất để vào đâu”. Ở ngay bên cạnh bạn, có người là đá quý, xin hãy đừng dùng chỉ như một chiếc chậu cắm dù.

***

Họ bảo trước kia anh điềm đạm, hiền lành và tốt bụng. Rồi quyền chức vây quanh, dẫu vô thức anh cũng đã nhận ra mình từng ngày dường như đổi khác, đa nghi, bức xúc, đối phó và hay nối nóng. Day dứt mãi:

-Tại bụi đời vương hay tại tay người vung mực chẳng xót nhau ? Cái thánh thiện dần khuất lấp, làm sao để thảnh thơi quay về được ngày xưa?

-Đường đi xa lắm bụi, gió nhiều mà người ta chen chúc tranh nhau. Trăn trở lắm em cũng chẳng trả lời anh được trọn. Tìm những tờ giấy trắng nuột nà để được xếp gần ư ? Đó có thể là cách tốt nhất, nhưng nếu chỉ quanh những tờ giấy trắng, có khi ta đã chẳng biết quý cái trắng mà giữ cho không hoặc ít lem lấm bụi bùn. Chi bằng trong vô vàn bụi bẩn của những đố kị những mưu mô và rác rưởi, ta cố giữ mình lòng mình còn trong sáng, dẫu lớp áo khoác ngoài đã lấm tấm đủ mùi đời..

Và tôi comment:

            Thực ra, đem một cái chậu cổ ra làm chỗ cặm dù, nào đâu phải là vô ích đối với người dùng nó. Bởi, ngay cả khi người ta biết nó quý, quý vì những giá trị tinh thần ( là đồ cổ), thì so với cái giá trị vật chất ( làm chỗ cặm dù), đối với người ta nó cũng chẳng hơn gì, thì người ta dĩ nhiên chọn cái giá trị vật chất. Bởi người ta cho rằng, có quý đến đâu mà không dùng được thì cũng như không...

Quay trở lại với những người bị quyền thế, danh lợi, địa vị bào mòn. Mập cũng là người có chút chức sắc, dù vẫn luôn quan niệm rằng chức sắc của mình là hết sức nhỏ bé và bèo bọt. Thấu cảm với người bạn của Scon khi Anh, ngày ngày hiện diện trong mắt mọi người càng trở nên dễ cáu bẳn, bức xúc, đa nghi. Bởi vì Scon biết không, khi mình không có địa vị, thì trách nhiệm mình gánh vác chỉ là với chính mình, với chính công việc của riêng mình, hoặc hơn nữa thì với gia đình. Nhưng khi có thêm một trách nhiệm địa vị, thì trách nhiệm đó sẽ gắn với nhiều con người khác. Như Mập đã có lần kể cho Scon nghe, Mập không hiểu sao có những người mà ngay cả việc "tự điều chỉnh" bản thân cũng là điều không thể. Vậy mà vẫn có thể đi làm Thầy thiên hạ để điều chỉnh người khác. Thì việc họ gây ra bức xúc, sự mất niềm tin, làm cho người khác nóng tánh và cáu bẳn, là chuyện không ngạc nhiên chút nào. Đó là nói đi cho người có cấp chức. Bây giờ nói lại  cho việc thay đổi của họ. Phần thay đổi đó, nói là vô thức thì không đúng mà là có thức hẳn hòi. Bước chân vào guồng quay của địa vị và quyền lợi, trừ một số ít người coi đó là sự trót sa chân, còn thì với đa số nó đều là đích nhắm. Muốn danh lợi thì phải buông bỏ nhân cách, bởi vì, cái guồng quay đó nó đồng nghĩa muốn chạy phải có ...serie. Muốn nó trơn tru thì phải có ...bè cánh. Anh bước vào mà không muốn ra, lại muốn giữ nhân cách thì những giằng xé đó không biến anh thành người khác mới là lạ... Cho nên, đừng mong mình sẽ trong trắng trong cuộc chơi quyền lực, mà, chỉ cần giữ sao cho mình không đen đúa quá, thì đời đã mừng. Cũng như đừng mong mình được dùng như cái bình cổ ( để chưng) mà chỉ mong, ngay khi làm cái chậu cặm dù thì mình cũng làm cho bao người chắc lưỡi hít hà vì tiếc đã là quá tốt...

Thứ Năm, 9 tháng 9, 2010

11/09/2010:Hôm nay Tôi ra tỉnh về... bỏ bao cười-khóc bên lề đường thôi...

Để đi được một ngày đàng...

Tôi đã tự mình cúi xuống nhặt một viên đá dăm trên đường…

Ai đó làm rơi vãi ...

Nhặt chỉ với một giản đơn suy nghĩ :

Viên đá nhỏ này có thể làm đau chính bước chân tôi ...

Để đi được một ngày đàng...

Tôi đã đưa bàn tay không mạnh mẽ của mình cho một người không quen vừa cần đến ...

Họ nắm vào, đứng lên sau qụy ngã.

Rồi Tôi và họ dựa vào nhau bước tiếp.

Tự dưng tôi thấy mình lớn thêm một ít,

mạnh mẽ hơn nhiều lần và con đường trước mắt

bỗng dưng ngắn lại

Tôi chợt hiểu ra một điều đơn giản , rằng :

Để đi được một ngày đàng...

Tôi chỉ cần đi quanh mình những đọan đường ngắn

Với đôi mắt biết nhìn ra chung quanh ...

 

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

Entry cho Ngày khai giảng thứ 27 trong đời làm Nghề... Nhớ lắm những Bạn Bè đã thôi không đến lớp- Mùa Thu

Khai trường, tiếng trống… Mùa Thu…

          Thành phố nơi tôi sống không có Mùa Thu, chỉ có những quệt mưa nhiệt đới ào ạt, gầm rú dữ dằn nhưng chóng qua. Trời lúc nào cũng cao vòi vọi một cách chói chang, nên Mùa Khai giảng bao năm rồi, khi tôi nhận biết đều không có một sự dịu dàng đến rưng rưng như từng được học: “…mỗi năm khi những áng mây trên không bàng bạc…”. Không sao cả, tiếng trống trường rộn vang những ngày “tiền” khai giảng vẫn thúc giục nơi tôi một cảm xúc khó nói nên lời. Bạn tôi hỏi: 27 năm trong nghề mà chẳng lẽ vẫn nôn nao mỗi lúc khai trường? Câu hỏi tưởng dễ- vì hỏi về chính tâm cảm của tôi, mà thật ra là quá khó, bởi phải trả lời làm sao cho người đối diện tin là: “Trong tôi…bao năm qua… dù nhiều lúc rất mệt mỏi với nghề, với người…nhưng mỗi khi mùa Khai trường đến, tôi vẫn thấy trong lòng mình một náo nức khó tả…”

         

Đó là cái náo nức trước năm học mới, tôi vẫn tin rằng một ngày mai rồi sẽ tốt đẹp hơn. Cái niềm tin không có minh chứng, nhiều khi lại không căn cứ. Tôi không tin vào những hô hào, tôi tin vào chính mình- chưa xấu đi. Và tin vào bạn bè mình-những thầy cô giáo tốt- còn nhiều lắm đâu đó trong xã hội. Tôi tin vào những em học sinh đến trường là muốn “học”, không chỉ học chữ, các em muốn nên người. tôi tin vào những đôi mắt còn rất trong sáng, nghịch ngợm mà không ác độc, không hề muốn biến mình thành “bầy thú trước bảng đen”, không hề muốn coi sân trường là một “lôi đài sống mái”. Tôi tin, và bởi niềm tin ấy, năm nào, cũng như trẻ nhỏ, đều náo nức sắm sửa một bộ cánh mới cho ngày đầu tiên Khai giảng. Đầu tiên, nhưng đã là cái đầu tiên thứ 27 của đời giáo chức trong mình…

          Đó là cái náo nức trước năm học mới, tôi vẫn cho rằng dù có nhiều vấn nạn đặt ra, song giáo dục chưa và chưa bao giờ là cái chợ nơi người ta có thể bán buôn đến tận cùng con chữ và nhân cách. Tôi không tin vào những gì người ta gào lên “nói không”, tôi tin vào chính lòng mình chưa bao giờ điên đảo. Tôi tin vào bạn bè mình- có những thầy cô giáo bao giờ cũng “nói có” khi nhận học trò và “nói không” với quà cáp trong những ngày người ta nhân danh giáo dục để mà bôi bác. Tôi tin vào bạn bè mình-những người biết đưa lá đơn xin nghỉ việc, từ chối những chỗ ngồi béo bở để được “làm người đứng thẳng”. Tôi tin vào học trò mình, khi nhìn thấy các em trước khi chạy xuống hàng ăn để tìm phần ăn sáng, biết dừng lại trước bàn đóng góp “hôm nay anh chị, ngày mai tôi” để dè xẻn một chút cho những bạn nhỏ chung quanh. Tôi tin, và do vậy, năm nào cũng như trẻ nhỏ, tôi đến trường từ rất sớm, khi mặt trời chưa mọc, ngồi xuống với cây viết đỏ, đặt những dòng đầu tiên vào trang nhật ký trực:

Hôm nay, ngày đầu tiên của năm học mới

Mong chúc an lành…

            Hình "buông câu" này là Bạn PN tặng với nhiều nhắn gởi: Làm Nghề biết giữ đục-trong

 

Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2010

Thư gởi các cháu học sinh nhân ngày khai trường- Của một bà mẹ Hai Lúa!.chánhiệuvàngròng..chánh hiệu vàng ròng...

Bạn tôi, từ đầu nguồn sông Hậu, hối hả gởi lên một cái thư, nói tôi coi rồi cho ý kiến sửa chữa thêm bớt, đặng Bạn đem đi mần " chức năng"  Ban đại diện cha mẹ học sinh nơi trường con mình học, trong ngày khai trường năm học mới. Tôi đọc đi đọc lại, hông biết phải sửa gì cho nó đừng...hư phọoc của cái bài này... nên để nguyên con và ...ngậm mà nghe...

Phát biểu nhân ngày khai trường của đại diện cha mẹ học sinh

Kính thưa quý thầy cô giáo , quý vị đại biểu !

Các cháu học sinh thân mến !

          Là một phụ huynh có con theo học tại trường Vĩnh Thạnh Trung, rất nhiều năm chúng tôi hân hạnh được tham dự buổi khai trường, nhưng, năm học nào, ngày đầu tiên của năm học mới như hôm nay cũng để lại trong lòng chúng tôi rất nhiều cảm xúc.Chúng tôi như nhìn thấy qua ánh mắt tươi vui của các cháu học sinh, những ngày còn cắp sách đến trường trước đây của mình. Niềm vui ấy, sách bài ấy đã cho chúng tôi những hành trang quý giá để phương trưởng nên người, để hôm nay, có được hạnh phúc nhìn các con, các em, các cháu của mình tươi vui bước tiếp trên con đường học vấn này. Vì thế, được vinh dự đại diện hơn chín trăm  phụ huynh học sinh của trường phát biểu trong buổi Lễ trang trọng, ấm áp tình cảm hôm nay, xin cho phép tôi được gởi đến quý vị đại biểu, quý thầy cô giáo ,anh chị nhân viên nhà trường và toàn thể các cháu học sinh lời chào trân trọng, lời chúc may mắn và thành công cho một năm học mới …. Và cũng trong buổi lễ này, xin cho phép tôi có đôi lời nhắn nhủ cùng tất cả các cháu học sinh của Trường …

Các cháu học sinh yêu quý!

          Đầu năm học mới, khi niềm vui trong các cháu còn rất rộn rã và mọi việc chỉ mới ở mức khởi đầu, cô muốn nói với các cháu trên tư cách một người mẹ - thay mặt cho các bậc cha mẹ toàn trường chúng ta, một ít lời nhắn nhủ thân tình. Các cháu hãy nhớ !Con đường học vấn không phải là việc đi một sớm, về một chiều. Nó là con đường đi cùng với chúng ta trọn một kiếp người. Các cháu khi còn nhỏ thì học nơi gia đình, học ở trong trường, học từ thầy cô, học với bạn bè. Khi ra đời, trưởng thành, các cháu sẽ học từ cuộc sống, từ công việc. Các cháu hãy nhớ không có một bài học nào là không bổ ích, không giúp ta nên người. Sự học chỉ thực sự vô ích, khi, chưa học ta đã đặt ra một mục tiêu học để đạt đến những vị trí này kia, học để ăn trên ngồi trước, học để vinh thân phì  da. Và sự học sẽ thực sự là gánh nặng, là cái không dành cho những cháu thiếu cố gắng, chây lười, ỷ lại. Khi cha mẹ lao lung vất vả, khi thầy cô tận tụy dìu dắt để tạo điều kiện cho các cháu được yên vui đến trường, được an tâm học hành, thì bổn phận biến những điều kiện đó thành tri thức của mình lại thuộc về các cháu. Không chỉ các cháu học giỏi, tiếp thu nhanh, mà ngay cả các cháu học còn chậm và tiếp thu chưa kịp bạn, thì cô tin, chỉ cần các cháu cố gắng, cố gắng bằng hết nỗ lực của bản thân, cố gắng bằng tất cả sự kiên trì, bền bỉ và trung thực của mình, thì các cháu đã mang lại cho cha mẹ, cho thầy cô những niềm vui rất lớn …

          Cố gắng lên nhé những người bạn nhỏ, những chú lính chì rất dũng cảm mà hết sức dễ thương. Cô thay mặt các bậc phụ huynh, thương chúc các cháu một năm học mới thật nhiều niềm vui và đạt được nhiều kết quả tốt đẹp. Cũng nhân ngày khai giảng năm học mới 2010-2011 hôm nay, xin cho phép tôi, một lần nữa, cùng với hơn chín trăm phụ huynh của trường, gởi đến quý thầy cô giáo, các anh chị nhân viên trường THCS Vĩnh Thạnh Trung lời biết ơn sâu sắc và tình cảm quý mến chân thành. Xin mạn phép mượn lời của một người nổi tiếng, có danh vọng nhưng đồng thời cũng là một người cha có con đi học để gởi đến quý thầy cô những mong mỏi chân thành của phụ huynh chúng tôi :

“…Ở trường xin các thầy cô hãy dạy cho các cháu biết chấp nhận thi trượt còn vinh dự hơn gian lận trong khi thi. Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm…

…Xin dạy cho các cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để các cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp…

…Xin hãy cho các cháu biết rằng các cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân bởi vì khi đó các cháu sẽ có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại…

…Xin hãy dạy cho các cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cho các cháu tránh xa sự đố kị. Xin hãy dạy cho các cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho các cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ đánh bại nhất…

… Đây quả là một yêu cầu quá lớn, thưa thầy cô , nhưng xin quý thầy cô hãy cố gắng hết mình. Nếu được như vậy thật là điều tuyệt vời đối với con cái chúng tôi.”(*)

          Xin trân trọng cảm ơn quý vị đại biểu , quý thầy cô giáo và các cháu học sinh đã chú ý lắng nghe . Xin trân trọng kính chào !

Hailúa@chánhhiệuvàngròng

Ban đại diện CMHS Vĩnh Thạnh Trung

(*):Trích từ thư của TT Abraham Lincohn gởi các Thầy Cô giáo của con trai mình.

Thứ Năm, 2 tháng 9, 2010

Entry cho ngày thong dong....Cm ơn Chị Gió tặng clip...

Tạ ơn...

Ai cũng vậy, cũng có những "cái tôi" trong mình rất lớn. Người khôn ngoan biết giấu nó đi đâu đó trong sự khiêm tốn mà trí tuệ, lòng đại lượng cho họ khả năng này. Tôi chưa bao giờ là một người khôn ngoan như vậy, nên bao nhiêu gan ruột “tôi ơi” đành đem ra phơi bày nơi chốn chợ đời. Bầm dập biết bao nhiêu, tự chà đạp và bị đời lăn lộn biết bao lần vẫn không sao sửa được… vẫn cứ nghĩ, mình sinh ra là để làm nguyên nhân gây…hấn với nhân gian. Làm cho thiên hạ vốn khó thể “chung sống hòa bình”, sẽ ngày một thêm nhộn nhạo. Năm tháng tuổi tác trôi đi cứ thế với những vết thương ngày càng chồng chất. Vết này chưa kịp se mặt, thì vết kia đã kéo đến xót xa…Tôi cứ nghĩ mình vốn thế và không thể đổi khác…

Nhân gian vốn rộng lớn mà tôi lại đo nó bằng cặp mắt chật hẹp của mình. Ngòai cái rộng lớn thực thể, khoa học tiến bộ với nhiều phát minh vĩ đại đã làm cho nó rộng ra bội phần. Và một trong những cái vĩ đại đó là nó cho thêm con người ta một thế giới phẳng để chu du thiên hạ. Tôi, vốn không tin lắm vào “cõi người cười khóc”- cũng từ do cái niềm tin quá mong manh ở chính mình- nên bước vào cuộc chơi phẳng này hơi muộn màng. Tôi bước vào, đem chính đúng con người mình ra để hào hứng phiêu lưu. Cũng nghĩ, gây hấn thêm với một “cõi nhân gian” đa phần ẩn mặt, chắc là một điều thú vị không kém. Nhưng, tuổi tác cũng góp phần “điều chỉnh” tôi một chút. Và một trong những cái điều chỉnh ấy, tôi – lần đầu tiên- biết đặt ra cho mình câu hỏi: Để làm gì? Để được gì, mất gì?... và bỗng dưng mệt mỏi tràn về. Tràn về cho tôi hiểu…tôi không còn đủ sức hung hăng và không còn tâm lực chiến đấu. Cuộc chiến thực ngòai đời đã lấy đi nơi tôi quá nhiều sức lực, niềm tin. Và khi tôi không còn ước mơ, lẫn hòai bão, tại sao tôi lại làm mình mệt mỏi thêm trong sự tranh hơn-thua với những người “văn kỳ thanh, bất kiến kỳ hình”… Tôi không thu mình lại khi nghĩ thế, nhưng biết mình nên bước vào cuộc đời phẳng này là để lơn tơn. Để mang về những chia sẻ và có thể mang đến sẻ chia. Tôi nghĩ mình “có sao, thưa vậy!”… và tôi nghiệm ra một điều, khi tôi có thể “thật thà khai báo” thì đời chắc chắn “đãi ngộ” tôi một “gánh ân tình”…

Tôi đã được nhận về cơ man nào là tình cảm, không chỉ tình cảm phẳng, bước ra cõi thế gặp nhau, Bạn Bè phẳng- giờ đã thực- nhìn nhận tôi đúng như tôi có. Họ đại lượng dung tôi vào lòng và chấp nhận tôi… Một trong những điều tôi cần là vậy. Cũng giống như trong nghiệp dĩ mình đang đeo đuổi, tôi không cầu mong được nhìn nhận như những tấm gương gì gì đó, nghe mà đỏ cả mặt. Tôi chỉ mong, khi nhìn vào tất thảy những đôi mắt học trò và đồng nghiệp, tôi luôn được nhìn thẳng, nói thẳng mà tai không phải giấu đi sau mái tóc vì cái màu đỏ xấu hổ “phản thùng”…Tôi không biết liệu sau này mình có vì một lý do nào đó mà “hư hỏng” đi… nhưng chỉ biết lúc này, hôm nay, trời mưa lất phất, tôi ngồi thong dong cho một ngày nghỉ lễ, trước khi nháo nhào vào cái guồng quay mệt mỏi của cuộc đời áo cơm, nhận được món quà của Chị cho nơi nhà mình…

          Nhận để thấy “lòng vui sướng hơn”, nhận để trong khi chìm vào giai điệu “tự ru mình”, cái miệng vốn cả đời ba lơn, tếu táo  cũng biết một lần “nghiêm trọng” thốt lên ba tiếng : Cảm ơn Chị, cảm ơn Bạn bè…

Tạ ơn Đời… thực hay phẳng, thì cũng đã gìn giữ tôi- không tốt hơn có thể, thì cũng không xấu đi như hằng lo…

Tạ ơn...

 

Thứ Tư, 25 tháng 8, 2010

Entry cho tất cả những ai đang là con cái- nhân mùa Vu Lan...

CỔ TÍCH...

Tôi sắp bắt đầu kể cho các bạn nghe một câu chuyện cổ. Tôi đã nhìn thấy nhiều bạn mỉm cười. Cười, bởi có lẽ, ai lại đi kể cổ tích vào thời đại mà mọi tiện nghi điện tử đã làm cho những điều kỳ diệu tâm linh ở trên đời này như không còn hiện hữu. Cười, bởi ai lại đi kể cổ tích cho những người hoặc giả không còn tin vào cổ tích, hoặc giả mải chạy theo những tân kỳ hiện đại đã không còn thời gian dành cho chút mơ màng nào, phải không Bạn? Nhưng, trong những điều tưởng như viển vông đó, trong không khí đã nhẹ đi vì những quệt mưa nhiệt đới tìm về, một thứ thời tiết nhẹ mênh mang như Mùa Thu, tôi vẫn muốn kể cho các bạn nghe một câu chuyện cổ, và kể với hy vọng rằng: Nếu tôi có niềm tin và thật lòng tin vào điều gì đó, tôi nhất định sẽ truyền được niềm tin đó đến cho mọi người... Các bạn thân mến, chuyện cổ nào cũng bắt đầu bằng hai chữ " Ngày xưa" ( Ngày xưa có mẹ- Thơ Thanh Nguyên)

Khi con biết đòi ăn. Mẹ là người mớm cho con từng muỗng cháo.

Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu. Mẹ là người thức hát ru con.

Bầu trời trong mắt con ngày một xanh hơn. Là khi tóc Mẹ ngày một thêm sợi bạc.

Mẹ đã thành hiển nhiên như trời đất. Như cuộc đời không thể thiếu trong con.

Nếu có đi một quả đất tròn. Người mong con mỏi mòn vẫn không ai ngòai Mẹ.

Cái vòng tay mở ra từ tấm bé. Cứ rộng dài khi con trẻ lớn thêm.

Mẹ là người đã đặt cho con cái tên riêng. Trước cả khi con biết bật lên tiếng Mẹ.

Mẹ! Cái tiếng gọi mà từ khi bập bẹ

Đến lúc trưởng thành vẫn không hiểu hết chiều sâu...

Bạn bè thân mến! chúng ta đã là những người khôn lớn, trưởng thành. Mải chạy đuổi theo công việc, bạn bè, chắc Bạn cũng như tôi, chẳng có lúc nào kịp ngồi lại với chính mình trong một câu chuyện cổ. Chúng ta không nhận ra mình cũng từng có một tuổi thơ, và cũng chính chúng ta đã tự mình viết lên những dòng cổ tích: Dòng cổ tích bắt nguồn từ bầu sữa mẹ, dòng cổ tích viết từ tao nôi thưở lọt lòng. Nếu có thể, chúng ta hãy ngồi lại bên đường đang rong ruổi để soi mình một lần vào đôi mắt Mẹ, chúng ta sẽ nhận ra sông dài biển rộng là đâu? Chúng ta sẽ nhận ra ta không chỉ lớn lên cùng bát cơm Thánh Gióng, lớn lên từ nồi đất Thạch Sanh mà ta đã lớn lên từ tấm lưng còng của Mẹ, lớn lên trên mái tóc ngày mỗi bạc đi của Người. Cổ tích đi ra từ nhân gian, từ  chính chúng ta, vì vậy xin đừng quên lãng nó:

Mẹ! có nghĩa là bắt đầu, cho sự sống, tình yêu, hạnh phúc.

Mẹ! có nghĩa là duy nhất. Một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng.

Mẹ chưa sống đủ trăm năm. Nhưng đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát...

Cái bóng dáng nhỏ gầy của Mẹ lặng lẽ bên ta trong suốt cuộc sống này, có lẽ là cái bóng vị tha và mênh mông nhất. Vị tha và mênh mông trước những vô tình và hờ hững của người trú ngụ. Vị tha và mênh mông đủ để dung chứa mọi vô thủy, vô chung. Và cổ tích là như vậy, là bắt đầu và có kết thúc, là hạnh ngộ và chia xa. Là những gởi gắm về nhiều thông điệp:

Chỉ có một lần Mẹ không ngăn con khóc.

Là khi Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con.

Là khi Mẹ không còn...

Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng...

Chuyện cổ tích nào hình như cũng có hậu, có khép lại và có mở ra. Có những đọan buồn và có những khúc vui. Đan nhau trong cổ tích mà tôi kể cho các bạn nghe hôm nay cũng là những điều mất đi để mở ra những điều sẽ được. Tương lai của cổ tích là hy vọng và đem đến những điều hy vọng:

Rồi những đứa bé lại chào đời và lớn lên theo năm tháng.

Biết bao người được làm Mẹ trong ngày.

Tiếng trẻ thơ ngân nga gọi Mẹ trên quả đất này.

Thành thanh âm không thể nào vắng lặng...

Có thể câu chuyện cổ tích mà tôi mạn phép kể cho các bạn nghe ở đây rất không phù hợp. Song, như đã nói, vì tôi tin vào những điều nó gửi gắm, do vậy, cũng tin rằng các bạn sẽ đón nhận nó như tôi. Đón nhận để thấy luôn một điều rằng: Lưng Mẹ ta sẽ bớt còng đi, mái tóc sẽ chậm bạc hơn không phải vì chúng ta sẽ mang về cho Người tiền bạc hay danh vọng. Càng không phải do chúng ta mang đến những lời ngợi ca, những câu xưng tụng sáo rỗng, hời hợt. Mà chính là hình ảnh chúng ta đang mỗi ngày lớn lên cả về hình vóc, trí tuệ lẫn tâm hồn. Là chính chúng ta trong cách sống lương thiện, thảo ngay với mọi người chung quanh.

Vì lẽ đó, chúng ta hãy cố gắng giữ mãi trong tâm hồn mình một hình ảnh, một dáng vẻ, một biển trời về Mẹ của tất cả chúng ta. Xin hãy cùng tôi, hình dung một ngày nào đó, chẳng may hành tinh xinh đẹp này của chúng ta vắng hẳn đi không còn những tiếng gọi thân thương từ miệng của trẻ em hai tiếng Mẹ ơi!

Mẹ! có nghĩa là ánh sáng. Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim.

Cái đốm lửa thiêng liêng. Cháy trong bão bùng, cháy trong đêm tối.

Mẹ! có nghĩa là mãi mãi. Là cho đi không đòi lại bao giờ.

Cổ tích của những ai còn mẹ là : " Ngày xưa có một cô công chúa hay một ông vua..."

Cổ tích của con là : "Ngày xưa có Mẹ!..."

Tôi cho rằng câu chuyện cổ này sẽ không bao giờ kết thúc. Bao giờ cũng là câu chuyện cổ đẹp nhất trong mọi chuyện cổ. Ở đó, nó cho tất cả chúng ta một bóng mát để quay về. Phải thế không các bạn?