Hiển thị các bài đăng có nhãn chínhtôi02092010. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chínhtôi02092010. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 2 tháng 9, 2010

Entry cho ngày thong dong....Cm ơn Chị Gió tặng clip...

Tạ ơn...

Ai cũng vậy, cũng có những "cái tôi" trong mình rất lớn. Người khôn ngoan biết giấu nó đi đâu đó trong sự khiêm tốn mà trí tuệ, lòng đại lượng cho họ khả năng này. Tôi chưa bao giờ là một người khôn ngoan như vậy, nên bao nhiêu gan ruột “tôi ơi” đành đem ra phơi bày nơi chốn chợ đời. Bầm dập biết bao nhiêu, tự chà đạp và bị đời lăn lộn biết bao lần vẫn không sao sửa được… vẫn cứ nghĩ, mình sinh ra là để làm nguyên nhân gây…hấn với nhân gian. Làm cho thiên hạ vốn khó thể “chung sống hòa bình”, sẽ ngày một thêm nhộn nhạo. Năm tháng tuổi tác trôi đi cứ thế với những vết thương ngày càng chồng chất. Vết này chưa kịp se mặt, thì vết kia đã kéo đến xót xa…Tôi cứ nghĩ mình vốn thế và không thể đổi khác…

Nhân gian vốn rộng lớn mà tôi lại đo nó bằng cặp mắt chật hẹp của mình. Ngòai cái rộng lớn thực thể, khoa học tiến bộ với nhiều phát minh vĩ đại đã làm cho nó rộng ra bội phần. Và một trong những cái vĩ đại đó là nó cho thêm con người ta một thế giới phẳng để chu du thiên hạ. Tôi, vốn không tin lắm vào “cõi người cười khóc”- cũng từ do cái niềm tin quá mong manh ở chính mình- nên bước vào cuộc chơi phẳng này hơi muộn màng. Tôi bước vào, đem chính đúng con người mình ra để hào hứng phiêu lưu. Cũng nghĩ, gây hấn thêm với một “cõi nhân gian” đa phần ẩn mặt, chắc là một điều thú vị không kém. Nhưng, tuổi tác cũng góp phần “điều chỉnh” tôi một chút. Và một trong những cái điều chỉnh ấy, tôi – lần đầu tiên- biết đặt ra cho mình câu hỏi: Để làm gì? Để được gì, mất gì?... và bỗng dưng mệt mỏi tràn về. Tràn về cho tôi hiểu…tôi không còn đủ sức hung hăng và không còn tâm lực chiến đấu. Cuộc chiến thực ngòai đời đã lấy đi nơi tôi quá nhiều sức lực, niềm tin. Và khi tôi không còn ước mơ, lẫn hòai bão, tại sao tôi lại làm mình mệt mỏi thêm trong sự tranh hơn-thua với những người “văn kỳ thanh, bất kiến kỳ hình”… Tôi không thu mình lại khi nghĩ thế, nhưng biết mình nên bước vào cuộc đời phẳng này là để lơn tơn. Để mang về những chia sẻ và có thể mang đến sẻ chia. Tôi nghĩ mình “có sao, thưa vậy!”… và tôi nghiệm ra một điều, khi tôi có thể “thật thà khai báo” thì đời chắc chắn “đãi ngộ” tôi một “gánh ân tình”…

Tôi đã được nhận về cơ man nào là tình cảm, không chỉ tình cảm phẳng, bước ra cõi thế gặp nhau, Bạn Bè phẳng- giờ đã thực- nhìn nhận tôi đúng như tôi có. Họ đại lượng dung tôi vào lòng và chấp nhận tôi… Một trong những điều tôi cần là vậy. Cũng giống như trong nghiệp dĩ mình đang đeo đuổi, tôi không cầu mong được nhìn nhận như những tấm gương gì gì đó, nghe mà đỏ cả mặt. Tôi chỉ mong, khi nhìn vào tất thảy những đôi mắt học trò và đồng nghiệp, tôi luôn được nhìn thẳng, nói thẳng mà tai không phải giấu đi sau mái tóc vì cái màu đỏ xấu hổ “phản thùng”…Tôi không biết liệu sau này mình có vì một lý do nào đó mà “hư hỏng” đi… nhưng chỉ biết lúc này, hôm nay, trời mưa lất phất, tôi ngồi thong dong cho một ngày nghỉ lễ, trước khi nháo nhào vào cái guồng quay mệt mỏi của cuộc đời áo cơm, nhận được món quà của Chị cho nơi nhà mình…

          Nhận để thấy “lòng vui sướng hơn”, nhận để trong khi chìm vào giai điệu “tự ru mình”, cái miệng vốn cả đời ba lơn, tếu táo  cũng biết một lần “nghiêm trọng” thốt lên ba tiếng : Cảm ơn Chị, cảm ơn Bạn bè…

Tạ ơn Đời… thực hay phẳng, thì cũng đã gìn giữ tôi- không tốt hơn có thể, thì cũng không xấu đi như hằng lo…

Tạ ơn...