Khai trường, tiếng trống… Mùa Thu…
Thành phố nơi tôi sống không có Mùa Thu, chỉ có những quệt mưa nhiệt đới ào ạt, gầm rú dữ dằn nhưng chóng qua. Trời lúc nào cũng cao vòi vọi một cách chói chang, nên Mùa Khai giảng bao năm rồi, khi tôi nhận biết đều không có một sự dịu dàng đến rưng rưng như từng được học: “…mỗi năm khi những áng mây trên không bàng bạc…”. Không sao cả, tiếng trống trường rộn vang những ngày “tiền” khai giảng vẫn thúc giục nơi tôi một cảm xúc khó nói nên lời. Bạn tôi hỏi: 27 năm trong nghề mà chẳng lẽ vẫn nôn nao mỗi lúc khai trường? Câu hỏi tưởng dễ- vì hỏi về chính tâm cảm của tôi, mà thật ra là quá khó, bởi phải trả lời làm sao cho người đối diện tin là: “Trong tôi…bao năm qua… dù nhiều lúc rất mệt mỏi với nghề, với người…nhưng mỗi khi mùa Khai trường đến, tôi vẫn thấy trong lòng mình một náo nức khó tả…”
Đó là cái náo nức trước năm học mới, tôi vẫn tin rằng một ngày mai rồi sẽ tốt đẹp hơn. Cái niềm tin không có minh chứng, nhiều khi lại không căn cứ. Tôi không tin vào những hô hào, tôi tin vào chính mình- chưa xấu đi. Và tin vào bạn bè mình-những thầy cô giáo tốt- còn nhiều lắm đâu đó trong xã hội. Tôi tin vào những em học sinh đến trường là muốn “học”, không chỉ học chữ, các em muốn nên người. tôi tin vào những đôi mắt còn rất trong sáng, nghịch ngợm mà không ác độc, không hề muốn biến mình thành “bầy thú trước bảng đen”, không hề muốn coi sân trường là một “lôi đài sống mái”. Tôi tin, và bởi niềm tin ấy, năm nào, cũng như trẻ nhỏ, đều náo nức sắm sửa một bộ cánh mới cho ngày đầu tiên Khai giảng. Đầu tiên, nhưng đã là cái đầu tiên thứ 27 của đời giáo chức trong mình…
Đó là cái náo nức trước năm học mới, tôi vẫn cho rằng dù có nhiều vấn nạn đặt ra, song giáo dục chưa và chưa bao giờ là cái chợ nơi người ta có thể bán buôn đến tận cùng con chữ và nhân cách. Tôi không tin vào những gì người ta gào lên “nói không”, tôi tin vào chính lòng mình chưa bao giờ điên đảo. Tôi tin vào bạn bè mình- có những thầy cô giáo bao giờ cũng “nói có” khi nhận học trò và “nói không” với quà cáp trong những ngày người ta nhân danh giáo dục để mà bôi bác. Tôi tin vào bạn bè mình-những người biết đưa lá đơn xin nghỉ việc, từ chối những chỗ ngồi béo bở để được “làm người đứng thẳng”. Tôi tin vào học trò mình, khi nhìn thấy các em trước khi chạy xuống hàng ăn để tìm phần ăn sáng, biết dừng lại trước bàn đóng góp “hôm nay anh chị, ngày mai tôi” để dè xẻn một chút cho những bạn nhỏ chung quanh. Tôi tin, và do vậy, năm nào cũng như trẻ nhỏ, tôi đến trường từ rất sớm, khi mặt trời chưa mọc, ngồi xuống với cây viết đỏ, đặt những dòng đầu tiên vào trang nhật ký trực:
Hôm nay, ngày đầu tiên của năm học mới
Mong chúc an lành…
Hình "buông câu" này là Bạn PN tặng với nhiều nhắn gởi: Làm Nghề biết giữ đục-trong