“Buôn có bạn, bán có phường…giang hồ cần có băng đảng…hehe!”
Chủ nhật 01/08/2010 là một ngày gứt đẹp chời…định chở SuMô đi học, thì trốn luôn …việc nhà mà lang thang chợ sách…Bạn gọi về đòi mua môt số sách từ hồi …tắm mưa. Lâu rồi, “Người” không có “đòi hỏi” gì “đáng kể”, nay có “nguyện vọng” nên phải đáp ứng…Hic, thiên bất dung…làm biếng…vừa ra khỏi nhà được 100m, một chiếc taxi trờ từ trong hẻm ra quá nhanh ( mà chắc Mập cũng đang lơ đãng) thế là…ầm…
Kết quả: Bàn tay trái dập, bị một vết cắt ngay ngón út khỏang 1.5 cm, máu chảy rất tươi tắn ( Bạn nói là nhờ hiến máu nhân đạo 28 lần!). Nghe đau như ai đập khắp nửa vùng bụng trái, cẳng chân trái run bần bật vì đau và nguyên cái mặt thì …lung lay sau khi “đập thử” vào kiếng chiếu hậu xe Taxi. Nhìn sang SuMô mặt xanh lè, Mập vẫn còn tỉnh, nén đau, tắt máy xe quay sang rờ rẫm khắp người cháu coi có bị sao không trước khi không gượng nổi ngồi bệt xuống hành lang nhà người ta và sắp xỉu vì đau…
Đầu tiên là đám bạn xe ôm nghe tin, chạy tới. Sau tới hai anh Công an Phường, rồi hàng xóm láng giềng…Mưa bắt đầu rơi, ai nấy thấy Mập ngồi ở lề đường là mặt mũi hằm hằm…anh chàng Taxi bây giờ mới biết mình…dại, đụng trúng ổ Chị Hai Phú Nhựng mà hem hay…Mấy anh xe ôm sừng sộ, đòi đập xe, có cả một nhỏ bạn chung xóm giờ là Việt Kiều ( nhưng không yêu nước- Nó nói vậy đó!) mới về, chạy ra ( Ở Mỹ lâu mà nó nói y như giọng Dziệt Lôm: Xe anh là taxi đụng xe honda là anh lỗi!???), anh công an thì hất hàm hỏi: Bi giờ tính sao, câu xe về Phường rồi tính… Anh taxi xanh lè mặt ( độ xanh hông kém Sumo), xin lỗi rối rít, móc bóp tính đưa tiền mua dầu xoa bóp…Lúc đó, Mập mới thều thào lên tiếng ( Vì Mập cũng thấy mình có lỗi, chắc do lơ đãng hông “phát hiện” xe ảnh trờ ra- nhưng Mập chỉ nói trên blog thôi, còn ngòai “hiện trường” lúc đó thì “ngu sao nói”!): Tui hông cần tiền của Anh! Chỉ trách Anh hông có tình người. Suốt từ này đến giờ, Anh chỉ lo giữ xe tui, còn chưa nghe hỏi han tui một tiếng! Đám bạn xe ôm gầm lên tính mần dữ, Mập lại phải can…rốt cuộc đừơng ai nấy đi. Taxi còn phải chở Mập dìa tới tận nhà…( Ghi chú thim một chút: Nhìn cái hông xe Ảnh móp một miếng chà bá mà thương…)
Kết lựng: Về đến nhà mới thấm đau, nằm li bì từ sáng đến lúc Chị Bác sĩ “hồi gia”…à lộn, “tại gia” đến nắn bóp vô mấy chỗ bầm, đau đến điếng người phải mở mắt ra …hét…Nhìn ánh mắt thương hại của Chị mà thấy đời …đỡ khổ. Chị phán một câu mà từ má Nga đến Lu Su Bờm xanh lè mặt: Mập nghỉ mần, dưỡng thương 1 tuần. Nguyên phía trái giữ yên, chườm đá, uống Panadol chống đau…Hết! Nghe xong câu này, Mập lại …ngủ tiếp. Mặc mọi người chườm chiếc, xoa xiếc gì đó…
Buổi xế chiều, nhờ Bờm chạy vào multi đưa tin cho “người” vì một chuyện gấp khác. Thằng Bờm loay hoay mãi không vào được PM, thế là nó treo note…Treo xong không cần biết có được không, nó thóat ra rồi chạy đi chơi. Đến 22h40 đêm thì CNB gọi lên hỏi thăm. Lúc này đã ăn được 1 chén cháo( không hiểu sao phải ăn cháo?) mới tá hỏa chuyện thằng Bờm treo note, nhưng không sao lết ra máy để coi coi nó nói cái gì…Đến trưa hôm sau nó về thăm, mở máy ra Mập mới thấy cái note đúng xì tai Bờm( Bác Pink mắng nó nghe vừa mắc cười vừa …đáng đời) và đọc cho nó gõ vào mấy hàng thông tin để các Anh Chị, các Bạn không sốt ruột. Và rất cảm động khi nhận được sự thăm hỏi ân cần . Chị Holanhuong chạy vào đầu tiên thất thanh, lo cho cái đầu của Mập “có vấn đề” ( Chị Hương yên tâm, em vẫn nhớ em hứa mua tặng chị một đôi dép râu model mang mùa mưa và xin chị hai cái wần về tháo ra ráp thành ba cái hehe!). Minh Ròm Oslo
Hic, rất cảm động khi được bè bạn chung xóm “hù” giúp anh Taxi và “khiêng” Mập về nhà. Rất cảm ơn các Anh Chị, các bạn đã wan tâm em và wan tâm tới các “đối tượng” bị em liên wan trong cú va đập này. Em phát hiện không gì bằng “chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng”, mấy bạn xe ôm thì hông nói, chớ mí anh công an phường đi họp tổ dân phố hay bị Mập ý kiến này nọ, hôm đó cũng dễ thương …hông ngờ luôn…cho nên hỏi sao băng đảng không bành trướng, vì Mập em nghiệm ra rằng …có băng đảng là rất vui, nhất là khi ta nhận được từ băng đảng đó những chân tình mà e trong “cõi đời ô trọc” bây giờ, hiếm khi tìm thấy…
Trân trọng cảm ơn…Cảm ơn cả giang hồ blog cho em có may mắn “va trúng” các bạn một lần… Một lần thôi cũng đủ hắt hiu òi…Hihi!
P/s: Entry này em lại phải nhờ Thằng Bờm gõ hộ, thằng này chơi game bằng hai tay thì giỏi chứ gõ chữ thì mổ cò, luộc ốc nên rất củ chuối. Nó vừa gõ lại vừa hỏi “ý nghĩa” của đọan gõ và đòi phân tích nên làm Mập rất mệt và cáu. Văn chương không bóng bẩy như mọi lần. Mong cả nhà thông cảm…