Bạn tôi không… Lặng Yên!
Tôi quen biết bạn blog, nhiều phần là qua người khác giới thiệu, hoặc các bạn đọc được tôi đâu đó từ nhà người khác qua các comment và ngược lại, thú vị vì nhau ở một điểm nào đó và tôi xin add họ. Và bởi vì quan niệm chỉ biết nhau qua blog là đủ, ít khi tôi quan tâm tìm hiểu về “nhân thân” bạn blog. Với tôi, “hot blogger” hay không là hot blogger không quan trọng bằng điều tôi có cảm được họ “rung ăngten” cùng tần số với tôi hay không. LangYen với tôi là khác, tôi quen LangYen trực tiếp từ một buổi off. Tối đó, tuy đèn nhà hàng Hoa Sứ không đựơc tỏ lắm, nhưng tôi vẫn “hốt hỏang” nhận ra: “con nhỏ này sao nó ... “dám” cao hơn mình”, nó ngồi mình đứng mà chỉ nhỉnh hơn nó có …2 ly ( hic!). Uống vô vài chai, lại “hốt hỏang” tập 2, khi nhận ra: “con nhỏ này sao nó … “dám” uống…ngang cơ mình… Và cuối cùng, khi tiệc tàn, đứng lên chia tay ra về, tôi lại một lần nữa “hốt hỏang”…tập cuối, khi nhận ra : con nhỏ này…nó… “dám” đẹp hơn mình… Chị Yến PR thêm, như là người ban “phát đạn ân huệ” cho một buổi off “trắng tay” của tôi: Mập về đọc blog Langyen đi, nó … ba lơn cũng cỡ em… huhu! Đêm đó, dù rất xỉn, tôi cũng ráng chạy qua nhà LangYen dù 360 0 đang vào hồi cuối, rất cà giựt, đọc Bạn một mạch đến gần 2 giờ sáng. Đọc xong và mừng rỡ một cách thiệt lòng, thiệt đến nỗi phải kềm lắm mới không gọi cho chị Yến để “thú nhận” rằng: Em mừng quá chị ơi, LangYen không ba lơn…cỡ em, “nó” ba lơn… ngọai cỡ em, hehe! Từ ngày đó, tôi bắt đầu một tình bạn lạ lùng với LangYen. Sau khi 360 0 “tắt đài” , chúng tôi gặp nhau rất ít, thường là qua các buổi off. Đông người, nên truyện trò với nhau càng ít hơn, nhưng không hiểu sao, tôi vẫn mang trong lòng mình một tình cảm rất ấm áp về LangYen. Ấm như chai “gụ” Chivas 12 tuổi, chả biết “nó” chôm của chồng hay của nhà mang cho tôi trong ngày…sinh nhật của mình, hehe!
Tuần trước đi mua sách cho Bạn, tôi đi ngang qua quầy truyện, thấy tên tác giả Hồng Thủy với một lọat 5 đầu sách. Tò mò, tôi lật ra xem thử, tòan chuyện tình yêu mà lại nói bằng một cái giọng văn tưng tửng thiệt là …quen. Tôi vắt óc, bứt tóc, nghĩ mãi xem mình đã gặp cái giọng văn này ở đâu mà …bã đậu quá, nghĩ mãi không ra. Cho đến lúc về nhà, vào nhà một bạn blog khác, nghe bạn ấy “phe phang” đã đọc 1 truyện của LangYen, tôi mới gào lên trong …tức tưởi: Huhu, “con mẹ” nhà văn 5 cuốn này là …LangYen iu qúy của mền! Tôi lọt tọt chạy sang nhà “nó”, để lại 5 cái còm “wành cháng”, xối xả những câu “mắng mỏ” hết hơi. Multi trở chứng hay Trời thương, nên trong nhà LangYen chỉ xuất hiện 1 cái comment “hiền lành” nhất, nhưng cũng mang đầy tính “lợi dụng” nhất: Comment xin sách! Hehe!Langyen “đáp từ” liền, “nó” hứa sẽ cho tôi uống gụ nữa, nhưng sách thì nhất định bắt tôi mua… “Nó” nói: văn chương hạ giới rẻ như bèo, nhưng là bèo không có…khuyến mãi…Tôi qúy gụ hơn …tiền, nên hôm nay, vật vã vì Uruguay thua “ngang ngửa” bạn Đức, tôi vẫn đem cặp mắt cay xè chạy ra tiệm sách và khuân về mớ sách “gụ” của Bạn mình…
LangYen, tớ sẽ đọc thật nhẩn nha, vì Tình Yêu là không thể gấp, càng không thể đọc hời hợt, nhất là với một người “tuổi xế bóng” như tớ thì càng phải nghiên cứu cẩn thận để… không bị “diễn tiến wà bình” hehe! Tớ chỉ mong, rất mong gặp Bạn, ôm bạn một cái để hỏi: Làm cách chi, ba lơn như Bạn mà có thể có 5 …tập tình yêu cho đời …xôn xao dữ dạ? và còn muốn ôm Bạn để chúc mừng: chúc mừng tớ có Bạn là nhà văn “lớn: cho tớ đi “phe phang” với giang hồ như Cừu Thiên Xích mạo nhận là Cừu Thiên Nhận vậy…
Và còn để tự hỏi: Sao mình cũng ba lơn, mà mình không viết nổi chuyện tình yêu hay ho vậy chời? hehe! Thiệt là yêu và phục Bạn đó, LangYen!