Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2010

Entry For 11 July 2010 - Sách của Bạn tôi...

 

Bạn tôi không… Lặng Yên!

Tôi quen biết bạn blog, nhiều phần là qua người khác giới thiệu, hoặc các bạn đọc được tôi đâu đó từ nhà người khác qua các comment và ngược lại, thú vị vì nhau ở một điểm nào đó và tôi xin add họ. Và bởi vì quan niệm chỉ biết nhau qua blog là đủ, ít khi tôi quan tâm tìm hiểu về “nhân thân” bạn blog. Với tôi, “hot blogger” hay không  là hot blogger không quan trọng bằng điều tôi có cảm được họ “rung ăngten” cùng tần số với tôi hay không. LangYen với tôi là khác, tôi quen LangYen trực tiếp từ một buổi off. Tối đó, tuy đèn nhà hàng Hoa Sứ không đựơc tỏ lắm, nhưng tôi vẫn “hốt hỏang” nhận ra: “con nhỏ này sao nó ... “dám” cao hơn mình”, nó ngồi mình đứng mà chỉ nhỉnh hơn nó có …2 ly ( hic!). Uống vô vài chai, lại “hốt hỏang” tập 2, khi nhận ra: “con nhỏ này sao nó … “dám” uống…ngang cơ mình… Và cuối cùng, khi tiệc tàn, đứng lên chia tay ra về, tôi lại một lần nữa “hốt hỏang”…tập cuối, khi nhận ra : con nhỏ này…nó… “dám” đẹp hơn mình… Chị Yến PR thêm, như là người ban “phát đạn ân huệ” cho một buổi off “trắng tay” của tôi: Mập về đọc blog Langyen đi, nó … ba lơn cũng cỡ em… huhu! Đêm đó, dù rất xỉn, tôi cũng ráng chạy qua nhà LangYen dù 360 0 đang vào hồi cuối, rất cà giựt, đọc Bạn một mạch đến gần 2 giờ sáng. Đọc xong và mừng rỡ một cách thiệt lòng, thiệt đến nỗi phải kềm lắm mới không gọi cho chị Yến để “thú nhận” rằng: Em mừng quá chị ơi, LangYen không ba lơn…cỡ em, “nó” ba lơn… ngọai cỡ em, hehe! Từ ngày đó, tôi bắt đầu một tình bạn lạ lùng với LangYen. Sau khi 360 0 “tắt đài” , chúng tôi gặp nhau rất ít, thường là qua các buổi off. Đông người, nên truyện trò với nhau càng ít hơn, nhưng không hiểu sao, tôi vẫn mang trong lòng mình một tình cảm rất ấm áp về LangYen. Ấm như chai “gụ” Chivas 12 tuổi, chả biết “nó” chôm của chồng hay của nhà mang cho tôi trong ngày…sinh nhật của mình, hehe!

 

Tuần trước đi mua sách cho Bạn, tôi đi ngang qua quầy truyện, thấy tên tác giả Hồng Thủy với một lọat 5 đầu sách. Tò mò, tôi lật ra xem thử, tòan chuyện tình yêu mà lại nói bằng một cái giọng văn tưng tửng thiệt là …quen. Tôi vắt óc, bứt tóc, nghĩ mãi xem mình đã gặp cái giọng văn này ở đâu mà …bã đậu quá, nghĩ mãi không ra. Cho đến lúc về nhà, vào nhà một bạn  blog khác, nghe bạn ấy “phe phang” đã đọc 1 truyện của LangYen, tôi mới gào lên trong …tức tưởi: Huhu, “con mẹ” nhà văn 5 cuốn này là …LangYen iu qúy của mền! Tôi lọt tọt chạy sang nhà “nó”, để lại 5 cái còm “wành cháng”, xối xả những câu “mắng mỏ” hết hơi. Multi trở chứng hay Trời thương, nên trong nhà LangYen chỉ xuất hiện 1 cái comment “hiền lành” nhất, nhưng cũng mang đầy tính “lợi dụng” nhất: Comment xin sách! Hehe!Langyen “đáp từ” liền, “nó” hứa sẽ cho tôi uống gụ nữa, nhưng sách thì nhất định bắt tôi mua… “Nó” nói: văn chương hạ giới rẻ như bèo, nhưng là bèo không có…khuyến mãi…Tôi qúy gụ  hơn …tiền, nên hôm nay, vật vã vì Uruguay thua “ngang ngửa” bạn Đức, tôi vẫn đem cặp mắt cay xè chạy ra tiệm sách và khuân về mớ sách “gụ” của Bạn mình…

LangYen, tớ sẽ đọc thật nhẩn nha, vì Tình Yêu là không thể gấp, càng không thể đọc hời hợt, nhất là với một người “tuổi xế bóng” như tớ thì càng phải nghiên cứu cẩn thận để… không bị “diễn tiến wà bình” hehe! Tớ chỉ mong, rất mong gặp Bạn, ôm bạn một cái để hỏi: Làm cách chi, ba lơn như  Bạn mà có thể có 5 …tập tình yêu cho đời …xôn xao dữ dạ? và còn muốn ôm Bạn để chúc mừng: chúc mừng tớ có Bạn là nhà văn “lớn: cho tớ đi “phe phang” với giang hồ như Cừu Thiên Xích mạo nhận là Cừu Thiên Nhận vậy…

Và còn để tự hỏi: Sao mình cũng ba lơn, mà mình không viết nổi chuyện tình yêu hay ho vậy chời? hehe! Thiệt là yêu và phục Bạn đó, LangYen!

Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010

Entry For 06/07/2010- Những hạnh ngộ thật vui tôi có...

Đời đãi tri ngộ…

Cuộc sống quá rộng lớn, để nhiều khi, trong cuộc nhân sinh, ta đi lướt qua nhiều người, nhiều tâm hồn, nhiều đồng điệu mà không giữ lại được nhau. Không biết, đâu đó vẫn đang có người đợi, đợi để được chia sẻ một câu chuyện, một bài thơ, một lời hát, hoặc để chia sẻ những hợp tan-cười khóc mỗi người đa mang trong đời…đợi, để biết trong dòng đời nhiều bến đục-trong, ta vẫn còn đó những ngày dòng chảy rất êm đềm…

Từ trái sang: Uyển Văn và con trai, Bác Ngodong, Doankimngoc

Tôi bước vào blog, rồi bước ra ngoài off, không có bất kỳ một hy vọng nào cho hai chữ tri ngộ, chứ đừng nói gì đến tri âm , tri kỷ, bởi hiểu và biết rõ mình không bước vào “cuộc đời phẳng” này cho mục đích đó… “Lù khù có ông từ độ mạng”, vậy mà “đời Blog” đãi tôi biết bao tri ngộ, cho tôi nhiều tri âm và có nhiều hơn một tri kỷ… để tôi thấy mình, trong muôn một vẫn là một đứa được chiều đãi của Trời…

Cảm ơn các Bạn, các Anh Chị Blog mà Mập tôi được hân hạnh quen và biết, cảm ơn đã cho tôi một chỗ đứng trong lòng các bạn( chỗ đứng mà nhiều khi tôi cũng bày biện ra nhiều cái bừa bộn, bày hày) mà vẫn rất độ lượng, rất bao dung… Cảm ơn nhiều lắm…

( Trân trọng gởi đến Anh HoasiNgodong, Lê Uyển Văn và con trai, bé Doankimngoc, Bạn Hoanglangtu, Bạn Cuaso… cho buổi off ngày 06/07/2010)

 

                                              Uyển Văn và con trai

 

Bác Hoasingodong và Doankimngoc

 

Từ trái sang: Bác Ngodong, doankimngoc, Bạn Hoanglangtu, con trai UV, Bạn Cửa Sổ, Bạn Bonsai Hồng, Mập M , Uyển Văn

 

Bác Ngodong, Doankimngoc và ly cà phê của MậpM

 

 

 

 

 

 

 

 

Cà phê trước khi tan off: Mập M, UV, Bạn 

 

                                                        Hoanglangtu, Bạn Cửa Sổ, Bác Hoasingodong,

 

     Doankimngoc…

Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2010

Entry For 02/07/2010-Tình ca mùa Đông lịm tắt giữa Hè...

Ngòai kia, đời vẫn rất Xanh…

          Ngày bé, chạm tay vào cuộc sống mới, tôi đã rất “thần tượng” câu nói của Pavel: “ con người ta chỉ sống có một lần…”. Khi lớn, chứng kiến nhiều con người lúc nào mồm cũng lẩm bẩm câu nói ấy, nhưng cách sống lại chụp giựt, vơ vét như là họ có thể sống hàng chục lần khác nhau, tôi dần phát chán sự “lý tưởng ngôn từ”. Chán, nhưng còn may, giáo dục gia đình không cho phép mình cũng chụp giựt, vơ vét, vả lại bản thân cũng tự biết mình không có “năng khiếu” dành cho những việc tốn hao “chất xám” đó, nhưng tôi hiểu ra, tự sâu thẳm lòng mình khái niệm “nhân quần” là không có nữa. Tôi trôi đi cùng cuộc sống, vung phí tuổi trẻ, sức khỏe của mình một cách vô thức. Lười biếng học hỏi, và hời hợt quan tâm, tôi lững thững định dạo chơi với cuộc đời này một cách nhàn tản, thậm chí, định mộng du cùng nó. Cho đến một ngày tháng 06/2007, một buổi trưa từ nơi làm việc về nhà, tôi gặp tai nạn bất ưng. Khi buông tay lái, người quay mòng, tôi đã nghĩ: Thế là xong, con người ta quả là chỉ sống một lần…Lần thứ nhất tỉnh lại trong bịnh viện, nhìn gương mặt thất thần, bệch bạc của các chị cúi xuống, nhìn ánh mắt lo lắng của bạn bè, đồng nghiệp chung quanh, có cả những giọt nước mắt chưa kịp giấu, tôi tự dưng nghẹn thắt lại một mối lo: Còn bố mẹ, gia đình, các cháu…mình còn nhiều người cần đến và như vậy còn nhiều việc phải làm, ngộ nhỡ…đêm đó tỉnh lại theo cái lay gọi của chị để tránh cho tôi mê sâu, nhìn thấy khung cảnh chung quanh không còn bóng dáng quen thuộc của nhà mình, tôi nhớ mình đã khóc và nói: Cho em về nhà…sau này, khi đã hồi phục hẳn, thỉnh thỏang, trong những cơn mơ, tôi vẫn thấy lại tai nạn cũ. Không như Trịnh nhạc sỹ đã viết: Một lần nằm mơ, tôi thấy tôi qua đời. Lòng chợt bình yên mà sao buồn thế…tôi chỉ thấy trong mơ mình bị tai nạn thôi chứ chưa chết, đã rất buồn, vì tôi hiểu, tôi trở về lành lặn, tuy không như xưa sau tai nạn ngày ấy, quả là đã có dư thêm một cuộc đời, để biết: Con người ta không chỉ sống một lần…

Mấy hôm nay, bà chị và mấy đứa cháu fan ruột phim Hàn, xôn xao về cái chết của diễn viên Park Yong Ha-anh chàng Myn Huk đẹp trai, thiệt thòi trong “Bản tình ca mùa đông”. Nguyên nhân việc tự sát của Anh và nhiều ngôi sao Hàn quốc khác, cho đến giờ này theo tôi, lý giải bằng bất cứ sự kiện, hay suy nghĩ nào đều là …không tưởng. Người duy nhất có thể lý giải rõ ràng là các Anh Chị ấy, thì đã chọn cách im lặng vĩnh viễn: Không di ngôn, di thư…Với Park Yong Ha, ngòai câu xin lỗi người cha vào đêm trước khi chết, Anh tuyệt đối không nói thêm lời nào…Sự im lặng đó không mang màu sắc bí ẩn, theo tôi, chọn cách im lặng vì Anh tự biết: Con người ta chỉ chết một lần, tự làm cho mình chết đi khi mọi việc còn dở dang trước mắt, còn quá nhiều người trông cậy vào mình, thì chỉ có một nguyên do, đó là: Anh muốn đóng lại sớm hơn một chút cái cánh cửa chỉ mở ra một lần cho tất cả mọi người…Tôn trọng Anh- người không quen nhưng biết ( tôi không phải là “tín đồ” phim Hàn- nhưng yêu quá bộ phim “Bản tình ca mùa đông”)- và do vậy tôn trọng quyết định của Anh để không bàn tán. Nhưng tôi tiếc. Tôi tiếc rằng, giá mà trước khi chết, Anh có thể vào bệnh viện nào đó một lần. Vào những khoa bệnh nặng, gặp một bệnh nhân nào đó, để nghe họ, nhìn họ, thấy họ đã chiến đấu một cách vất vả, can trường, không lạc quan nhưng núng níu chút hy vọng để không ai được quyền ( kể cả bệnh tật và tử thần) “thay trời hành đạo” đóng sập cánh cửa của sự sống của họ. Tôi cũng tiếc, giá chúng ta quen biết nhau, Anh nhất định sẽ nghe tôi kể về giây phút đầu tiên sau 3 tuần nằm bệnh viện ngày đó, tôi trở về nhà ( trở về “trên đôi nạng gỗ”), bước qua ngạch cửa vào nhà mình và khóc…Anh có thể sẽ không hiểu cảm giác ấy của tôi, nhưng chắc chắn, từ câu chuyện của tôi, Anh sẽ có lại niềm tin rằng: Con người ta chỉ sống có một lần…

Và nếu có may mắn ( trong muôn một) như tôi được sống thêm lần nữa, chúng ta sẽ biết: Đằng sau cánh cửa của tuyệt vọng cuộc sống, tuyệt vọng đến mức ta đã cho rằng đóng sập nó lại thì được an nhiên hơn,  thì ngòai kia, đời vẫn rất Xanh

Một mảng xanh để ta biết rằng, ta sẽ đi cùng muôn trùng cho đến lúc, thực sự, chính ta cần ta bước qua cánh cửa ấy lần nữa, Anh ạ!

Thứ Hai, 28 tháng 6, 2010

Entry "độc thọai"- Bài viết của tôi ...đã đi về nơi xa lắm...

 

 

Tôi viết bài báo này và gởi... không một dòng hồi âm...

 

Thời sự và suy nghĩ

LẠI BÀN VỀ CHỨC TRÁCH VÀ …NGHĨA VỤ

            Phiên họp Quốc hội kỳ thứ 7 khóa XII vừa kết thúc với nhiều dự án được thông qua và không thông qua, đã tạo được một bước khởi sắc trong niềm tin của nhân dân vào những đại biểu ở cấp cao nhất của mình. Phiên họp này với phần tranh biện được trực tiếp truyền hình trên nhiều kênh lại một lần nữa cho thấy bài toán nhân sự ở cơ quan quyền lực cao nhất của quốc gia ở ta vẫn là bài toán khó và chưa có lời giải rõ ràng. Không những thế, bài toán này cũng vẫn để lại một “lộ trình đặt người vào việc” khá khó cho quốc hội khóa sau. Là một cử tri, chúng tôi theo dõi những phiên tranh biện trực tiếp nói trên trong một cảm giác khó nói nên lời. Phần mừng-nhỉnh hơn chút ít- với những đại biểu đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đối với niềm tin của cử tri. Họ chất vấn và tranh biện để đi đến cùng những vấn đề cử tri bức xúc một cách không khoan nhượng. Họ chất vấn và đòi hỏi một sự minh bạch trong quản lý đối với tài sản, sự nghiệp của toàn xã hội chứ không riêng ở một bộ ngành, một địa phương cá biệt nào. Họ đã không chỉ nhìn thấu và yêu cầu giải quyết những vấn đề cho hôm nay mà còn giúp quốc hội nhìn ra những cảnh báo tương lai một cách hết sức trách nhiệm. Phần buồn của cử tri- vẫn là từ phía những trả lời chất vấn hoặc những đăng đàn tham gia ý kiến của một số thành viên có trách nhiệm cao trong quốc hội. Qua ý kiến diễn giải của mình, các thành viên này đã bộc lộ một cách hết sức đáng buồn những yếu kém của mình trong chính chức phận đảm nhiệm và yếu kém cả về ý thức chức trách mà mình đang đảm đương.. Ở các quốc gia khác, khi có vấn đề xảy ra trong ngành mà mình đang phụ trách và nảy sinh hậu quả, thì chí ít bao giờ cũng có một thành viên có thẩm quyền lên tiếng nhận ngay trách nhiệm. Sau đó, nếu hậu quả xảy ra là nghiêm trọng thì nó đi kèm với động thái từ chức của người phụ trách. Ở quốc hội ta, không biết có một “điều luật bất thành văn” nào mà cái “văn hóa từ chức” này xưa nay …chưa từng có. Chưa có cũng còn khả dĩ chấp nhận, đằng này, lại là thái độ né tránh trách nhiệm hoặc đổ vấy trách nhiệm cho người khác hoặc cho tập thể một cách …rất khôi hài. Tôi nhớ cách đây hơn 5 năm, cử tri cả nước-trong đó có chúng tôi, đã vui mừng phấn khởi trước sự “lên ngai” của một tân bộ trưởng vốn được tiếng là có tầm trí thức uyên bác và đạo đức. Những ngày đầu ra mắt của ông được chúng tôi đón nhận một cách hồ hởi bằng những tuyên bố khá mạnh mẽ và quả quyết, cũng như những động thái cởi mở, thẳng thắn. Tiếp đó, những cuộc vận động cải tổ rầm rộ từ bộ ngành do ông phụ trách cũng làm cho xã hội hy vọng khấp khởi cho việc đổi thay chất lượng của một ngành quốc sách. 5 năm sau, chưa hết một nhiệm kỳ quốc hội, ông “trả chức” trong sự …im lặng không chỉ của cá nhân mình mà còn có “sự im lặng đáng sợ” hơn từ phía xã hội. Cử tri im lặng trước những bày hày mà bộ ngành do ông phụ trách phô ra trước dư luận. Cử tri càng im lặng hơn khi chứng kiến những tuyên bố mang tính “đổ vấy” của ông tại diễn đàn quốc hội lần này. Và cuối cùng, họ im lặng, vì trước khi ra đi, ông cũng kịp ban hành những quyết định mà hầu như nó đi ngược lại với những lời hứa “có cánh” của chính mình về chất lượng của hàng triệu người do ngành ông quản lý. Thực ra, nếu không im lặng, cử tri có quyền “truy đuổi”, bởi với ông hiện nay, bằng chức trách cao hơn nhiệm vụ vừa trả lại, ông vẫn có thể-nếu thực muốn- chỉ đạo thực hiện tốt hơn những gì mà mình đã tuyên bố. Nhưng trước thái độ mà ông chọn lựa thể hiện vừa rồi tại quốc hội, cử tri chọn cách trả lời cao hơn: người ta giữ im lặng. Nhưng không chỉ có một ông là “đại diện” cho “trường phái” đáng buồn này. Nhiều đại biểu quốc hội khác đã cho cử tri thấy họ coi diễn đàn quốc hội như một nơi để phô diễn sự “uyên thâm” trong việc sử dụng tiếng Việt “rất giàu và đẹp” của họ. Họ ví biểu quyết của quốc hội trước nhiều quốc sách như là một cách chứng minh muối iode đã có tác dụng cao trong việc nâng “chỉ số IQ”. Có đại biểu còn ví von tính nghiêm minh của hiến pháp và pháp luật nước ta như một cái máy “chặt chém” khi than phiền : “chặt hết thì bầu làm sao kịp để có người làm”. Đã vậy, để né tránh chất vấn, nhiều chức sự quốc hội của ta còn “cao cờ” bằng cách quy những trả lời của họ vào hàng “bí mật quốc gia” không thể lộ. Khi họ cố coi đó là bí mật, thì những điều đó đã được “bật mí” oang oang trên “báo đài địch” một cách hết sức “diễn biến hòa bình”. 5 năm trước, vui mừng bao nhiêu trước nhân sự quốc hội, chúng tôi vẫn tỉnh táo “nhắc nhở” mình “chớ nên vui quá đà” khi nói : Có chức trách không phải là có một cái ghế  mới để ngồi mà là ta phải hoàn thành chức trách đó với đúng nghĩa vụ được yêu cầu mà cử tri đặt vào. Nay, trước khi quốc hội khóa mới được tiến hành bầu cử, thay vì chọn cách im lặng, tôi lại lên tiếng một lần nữa về vấn đề chức trách và nghĩa vụ với những “sơ bộ tổng kết” như trên để hy vọng lá phiếu của mình sẽ “chọn được mặt gởi được vàng” và cũng để, năm năm sau không phải than thở: Ta đã trót giao trứng cho…

Lâm Minh Trang

Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2010

Entry For 28/06- Ngày của Hoa Hồng ... Tôi gọi như thế từ ngày rất xưa...

Trưa nay sang nhà Uyển Văn, nghe Bạn nhắc về một Ngày Hoa Hồng rất xưa mà tôi núng níu, rồi lại nghe Khánh Lam hỏi về entry đó...tôi lẩn thẩn đi tìm lại những gì mình viết và post lên đây :

Tháng 6 , không xanh…

 

Năm 1984,trong cái lạnh buốt hơi sương của trời tháng 8 Đà Lạt lúc bấy giờ chưa “biến dạng”, ta đặt gọn bàn tay mình vào nhau – đầy tin tưởng. Hiểu rằng, rồi mọi khó khăn trong đời sống, trong công việc, trong muôn vàn những tráo trở lọc lừa… sẽ nhẹ đi, sẽ qua đi trong một chia sẻ nồng ấm đến thế này. Ta gọi ngày 28/6 năm ấy là “ngày của hoa hồng”. Ta hiểu và tin, không vội vàng nhưng vì chóang ngợp, nên đã quên mất rằng: Muốn một tin yêu dài rộng mãi và bất biến là giống như muốn có  một cây nến cháy hòai không tàn lụi…Bây giờ nghĩ lại, thật ra ta đâu có gì phải hối tiếc. Bởi “ngày hoa hồng” cũng ở bên chúng ta tới 10 năm. Và trong mỗi góc tim của những người can dự, tôi tin đến nay vẫn còn dấu vết “gai của hoa hồng”. Cái dằm nhỏ xíu mà tin yêu ghi dấu lại, thỉnh thỏang vẫn nhói đau. Không là nỗi đau đằm đằm như lúc rẽ chia, mà chỉ thảng hoặc nhói lên, nhói lên để nhớ về:  Sau 10 năm hoa hồng, ta phải mất đến 15 năm ngồi nhổ gai của nó trong lòng mình. Cứ nhổ và nhắc, dù chẳng biết:  ta làm điều ấy là vì để quên hay nhớ …

…mà sao đời vẫn rêu…

25 năm, một phần tư thế kỷ. Một đứa bé sinh ra từ nhân duyên ngày ấy thì giờ cũng đã phương phi, trưởng thành, đã bắt đầu một trang đời mới mà không có những chiếc dằm ký ức đeo đẳng bám theo. Tôi cũng ngỡ, khi mình trôi đi cùng những tụ bạ ồn ào, những công việc trồng tréo mệt mỏi tất tóan cho một năm học, thì Tháng sáu sẽ nhanh chóng qua đi. Rằng, tôi sẽ ung dung đón chờ tháng bảy cho những nghỉ ngơi sau cơm áo mệt nhòai …rằng, tôi sẽ cất giữ cho riêng mình một tháng sáu lần đầu tiên không nhắc nhớ. Không, tôi nhầm. Sự quay lại đúng chu trình của Tháng sáu trong vòng xoay tuần hòan của tự nhiên, cho dù được sắp đặt bởi biết bao cái “nghĩ ra” của con người, thì – vẫn thế, nó vẫn làm cái chức trách nhắc nhở một cách không thương xót cho trái tim đa đoan của tôi. Đó là chưa kể, cái hối hả của bạn bè thật và ảo cho ngày cáo chung 360 0 gần kề, đã làm cho Tháng sáu  trong tôi bừng tỉnh. Tôi chợt nhận ra, những gì trót đeo bám bằng tình cảm thì sẽ theo ta cho tận lúc xuống mồ không cách chi rũ bỏ. Tôi lại ngồi lại trong cái nóng oi người, ngồi lại nơi quán ven đường cho ly cà phê mỗi trưa căng thẳng, ngồi lại để nói nhỏ cùng Tháng sáu một lời gan ruột: Núng níu mãi với quá khứ là làm mất hiện tại và hụt hẫng tương lai …Nhưng cách chi để ta thôi núng níu , thì mãi mãi vẫn chờ nơi hiện tại và tương lai một hạnh duyên mới để …quên …

Mà có chắc là quên được chăng ,thưa Người ?

(http://blog.360.yahoo.com/blog-0OMEQwQlc6cyPcjms1Gy?p=7645)

...Post xong rồi mới thấy, mình nhổ gai hoa hồng cũ, bằng cách, ngồi đóng thêm những gai mới vào nó, sâu hơn...

P/s: Bài nhạc này phổ thơ của Bạn hiền May N ( về mặt nhạc lý là ...sai bét,hic!). Hôm nay lang thang vào Youtube, nhớ lại bài nhạc này, chép vào entry này xem ra ...phù hợp!

Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010

Entry Cho Ngày của Cha post muộn...

Bố bị Alzheimer, bây giờ y như một đứa con nít 3 tuổi: Rất hay nghịch và phá phách đồ chơi lung tung, hễ bị mẹ mắng là chạy ra khỏi nhà. Trưa nay cũng vậy... May quá, tôi có nhà, chạy theo, thấy bố đi vào quán cà phê, cũng mừng. Kéo ghế vào ngồi cạnh, quay sang hỏi: Bố ăn kem nhé, nhìn mắt ông sáng lên mà thương...Truyện này viết dở hồi về thăm Quê Bố năm 2007, nay post lại như một nhắc nhở mình: rồi ai cũng có lúc ...mù sương ...

Trong cõi mù sương …

            Reng…reng…

          -26 Huỳnh Quang Tiên xin nghe…

          Cô nhắm mắt lại một thoáng khi nghe giọng nói trầm, hơi ngọng nghịu cất lên bên kia đầu dây. Cô đang hình dung một gương mặt xương, đôi mắt hơi lồi sau gọng kính sừng nâu bóng và mái tóc bạc trắng đang áp vào điện thoại đầy hoang mang:

          -Alô …26 Huỳnh Quang Tiên  xin nghe …

          -Alô …con đây bố …con đang đứng trước nhà mình ở Hải Phòng đây …109 phố Cát Dài …bố có nhớ không ?

          Im lặng một thoáng, cô nghe rõ tiếng chuyển người lạo xạo, tiếng hơi thở không liên tục - hậu quả của căn bịnh xuyễn mãn tính –qua đường dây. Rồi có tiếng trả lời:

          -À , vâng , căn nhà 109 Cát Dài- Hải Phòng…cảm ơn bà đến thăm …Bà …bà có thấy ông cụ tôi khoẻ không ? Cụ còn hút thuốc chứ ? Bà nói cụ đừng hút thuốc nữa dùm tôi nhá …đến mùa lạnh phổi sẽ rất mệt…Bà …bà có thấy cái thùng chăn ở cửa ra vào không ? Nó có một cái đinh bị lồi lên bên trái ....Bà nói ông cụ tôi đóng lại nhá …ai vô ý ngồi xuống đứng lên là rách quần đấy …

          Trước mặt cô một ông cụ già mặc áo xường xám với chòm râu bạc, nhìn cô bằng một ánh mắt rất quen, Cô ậm ừ trả lời:

          -Ông khoẻ , đang cởi trần ngồi ở thùng chăn nhìn ra cửa …vẫn phì phèo thuốc lá ... thấy ông buồn …có lẽ ông đợi bố về lâu quá …

          Có tiếng kêu thảng thốt  vang lên trong máy :

          -Chết thôi , sao lại cởi trần …bà nhắc ông cụ mặc áo vào…chiều bờ sông gió thốc vào dễ cảm lắm…Bà nói cụ hộ tôi …làm sao tôi về được…hai miền cách trở, chiến tranh liên miên thế này…À , bà có thấy bà cụ tôi ở nhà không ?Hôm nay rằm, chắc bà đi lễ đến tối mới về …Khổ, các bà đi hết, ông cụ tôi không biết cơm nước ra làm sao? Bà lại nhà mà không biết có ai đun nước …Bà xá lỗi nhá…nhà neo người quá…chúng tôi lại ở xa …

          Cô cố nuốt cục nghẹn đang đầy ứ lên trong cổ, mãi mới cất được lời :

          -Không… bà chuẩn bị hết rồi …cơm nước chu đáo lắm…À , ông hỏi bố lập gia đình trong ấy chưa? được mấy đứa con, đã có con trai chưa?

          Tiếng trả lời bỗng rộn rã hẳn lên :

          -Ấy đấy…tôi định nhờ bà thưa với cụ tôi …tôi lập gia đình rồi…cô này ông cụ tôi biết , con gái ông bang Kỳ ở Tuyên Quang trước…tôi được 5 cháu, 4 gái, một trai út…các cháu học hành giỏi giang hết cả…cụ yên tâm…nhà tôi ngoan mà đảm lắm...Khi nào bà cụ tôi về, nhờ bà  nhắc hộ, chiếc cầu thang gỗ lâu ngày nên trơn lắm, bà lên xuống chậm thôi và nhớ vịn tay thang nhá…cô nhắc bà mùa này hanh, chỗ củi để ở bờ hè đã khô nẻ lắm, bà đun trước, chỗ phía sân sau còn ướt, khi nào vơi ở hè thì mang lên hong…bà đi lễ chùa hạ thôi, đừng lên chùa thượng, muốn lên phải bảo đứa nào đưa lên…chùa cao, dốc lắm bà ạ…cụ tôi bị huyết áp, ngộ nhỡ …

Một bà cụ đầu quấn khăn vành, răng đen, ngồi ở mép phản mỉm cười nhìn xa xăm. Cái cười mà cô đã rất quen từ chính gương mặt bố mình :

          -Bà nói bố về đưa bà đi chùa…chú Thành , cô Lềnh , cô Khầm ham chơi không chịu theo bà lễ chùa…

          Có tiếng thở dài nặng nhọc từ đầu giây bên kia, giọng bố cô nghe đã nghẹn lại :

          -Tôi mắc tội thôi…hay nhờ bà đưa hộ cụ tôi lên chùa nhá…đây tôi chỉ đường cho …Bà  thuê hộ chiếc xích lô đưa hai bà con đến ngã tư Chợ Sắt thì rẽ trái, đi khoảng mươi  mét thì có một con ngách nhỏ ở bên tay phải có cái cổng gạch, rẽ vào đấy đi tắt cho gần, bà cụ tôi yếu chân không đi xa được …qua cái cây si già, qua một cái cổng gạch nữa là đến hậu viên chùa …

          Cô nhắm mắt thoáng lạnh người trước lời bố nói. Con đường mà bố cô vừa vẽ qua điện thoại chính là con đường mà cô từ đó đi đến đây. Chính xác đến từng cái cổng, cái ngách. Căn nhà số 109 phố Cát Dài, con đường đi qua sông Cấm đến nhà, những cái ngách, cái nắp cống có một cái sẹo hồi chống Nhật, ông bà ,các cô chú…nó hiển hiện rõ ràng trong các câu chuyện bố kể hàng mấy trăm lần. Đến nỗi, tuy đây là lần đầu tiên cô về thăm quê, nhưng lại có thể vanh vách nói đường cho tài xế xe như là đã từng ở đây. Cô tới thăm ngôi trường Bonnard ngày xưa Bố học, bây giờ là trường chuyên Ngô Quyền. Tan học chiều về là bố ra sông Cấm bơi với chúng bạn, rồi lẻn vào nhà thờ lớn trộm bàng đập lấy nhân ăn. Ông bõ già cầm gậy đuổi chạy té tát. Cây bàng trốc gốc  rồi, ông bõ mất đã lâu. Cô nhắm mắt hình dung thấy mình giống bố 70 năm trước. Đi học về, vứt cặp chạy váng nhà gọi mẹ, gọi cơm .

          -Này cháu...này cháu…

          Có tiếng lay gọi , cô mở bừng mắt . Một gương mặt già, xương, giống y như bố đang cúi xuống cô ân cần :

          -Cháu mệt phải không? Chú sắp bàn thờ xong rồi … cháu đến lễ đi …bố mày thế nào lại không về thăm quê lấy được một lần?

          Cô đón nén hương lập loà từ tay ông chú, bước đến bàn thờ khẽ vái ba vái rồi cắm vào bát hương. Từ trên cao, một cụ ông mặc áo xường xám, một bà cụ vấn tóc trần, răng đen, ba gương mặt người trẻ hơn lần lượt cúi nhìn xuống cô. Trong cõi mù sương của tuổi 80 bị bịnh Alzheirmer hành hạ , bố cô chỉ còn chút ký ức về những gương mặt người thân mà bố đã bỏ lại, chạy đi …chạy mãi không dám quay về …Và không bao giờ giải thích được tại sao?

           

           

 

Thứ Tư, 16 tháng 6, 2010

Entry 17-06-2010 - từ entry nhà Bạn, tôi lấy về làm của riêng...

Cơm áo không mệt nhoài mà là chính ta mệt nhoài lăn theo nó, nên thỉnh thoảng cũng cần một chút đỡ nâng...

Bạn viết rằng:

Bởi biết rằng người ấy sẽ vui


Sự nồng nàn và niềm yêu thương thật lòng đương nhiên sẽ được lớn lên từng ngày trong cuộc sống. Không phải trong những hành động khoa trương hay những tình huống đặc biệt. Cho dù có bận rộn đến đâu, nếu biết được điều đó làm người ấy vui ta lặng lẽ giặt dùm chậu áo, hay ghé tạt qua nhà sách lựa một quyển mang về tặng. Tình yêu nở hoa chính từ những giây phút đó. Tình yêu mang đến cho chúng ta những nụ cười hạnh phúc chính từ những giây phút nhỏ nhoi đáng quý này.
HS - Trích dịch trong
Velveteen principles Toni Raiten D Antonio -
*TÌnh yêu là sự quan sát và chăm chút cho người kia trước nhất. Lặng lẽ quan sát xem người ấy đang cần gì, đang tìm kiếm cái gì, bây giờ người ấy đang vướng víu ở đâu, đang đau đớn ở chỗ nào. Để rồi nhích lên dù chỉ một li để đến gần thêm bên người ấy. Không phải là
“Mong hãy làm như vầy cho ta” mà là  Ta mong được làm như vậy cho người ấy” . Không phải là “Niềm vui của ta là niềm vui của người ấy' mà phải là 'Ta vui vì thấy người ấy rạng rỡ nụ cười”.

Sau một đợt sóng cuối còn sót lại của cơn giông, có ai đó tạm buông tay chèo bởi nước ngược dòng chảy siết. Nhưng rồi trong phút chốc, sự ấm áp đến rất gần. Cái bánh kem thứ 3 cho ngày sinh nhật muộn. Trên bếp bánh Flan đang reo trong nồi nước sôi và chén socola cạnh bên (làm người ta đóan nhầm là món mắm ruốc xào thịt ba chỉ). Mình thực ra chẳng là gì của nhau, nhưng đồng chí làm tui hạnh phúc. Đúng rồi, yêu thương và hạnh phúc là tìm thấy nụ cười hạnh phúc trong mắt những người ta yêu quý đồng chí nhỉ? Vì thế mà tui tình nguyện ăn những món đồng chí muốn làm thử nghiệm hoài hoài luôn. Đồng chí cố phát huy nghen.
Tin rằng đồng chí sẽ sớm tìm thấy một nửa nồng nàn để ngất ngây như ly rượu mơ chiều nay ta cùng uống. Cảm ơn đồng chí và những thành viên trong nhà mình, để tui thấy Sài Gòn không chỉ có khói với kẹt xe. Đã sang tháng 11, tháng để ngoái nhìn 10 tháng kia ta làm được những gì. Chúc một tuần mới tốt lành và ấm áp những yêu thương.
Và đây là trả lời của Tôi …

TÌNH YÊU


Khi ân sủng và sự có mặt của mình không thể có ở khắp nơi , thượng đế ban cho trái tim con người một dấu hiệu rất đẹp: đó là khả năng YÊU và ĐƯỢC YÊU . Có thể dấu  hiệu này cũng không cùng lúc phát ra và nhận được ở tất cả mọi người. Nhưng chỉ cần nơi nào đó, có dấu hiệu này xuất hiện, thì lập tức, nó lan tỏa hơi ấm của sự cảm thông, lòng chia sẻ và tình bao dung …sự lan tỏa này cần thiết lắm, vì nhiều khi, ánh nhìn và cánh tay nhân gian thừa lạnh lẽo để làm băng giá tinh cầu…

YÊU và ĐƯỢC YÊU là một khả năng không thể “định lượng”, nó tồn tại như hơi thở, như cuộc sống, như gió, như mây. Nhiều khi ta đang cầm giữ nó trong tay mà không biết. Cũng có khi , ta nhận lầm những dấu hiệu nhạt nhòa khác là YÊU…Và không sao cả, chỉ cần một lần nào đó trong cuộc đời, ta biết mình có nó, thì cũng đủ để ta biết, sự ấm áp từ YÊU đó là cần thiết đến chừng nào…

YÊU và ĐƯỢC YÊU lại chưa bao giờ đồng nghĩa với sở hữu mà nó là sự đồng hành. Nó không đòi hỏi chiếm hữu mà chỉ muốn thân cận. Nó không đòi hỏi sự mua chuộc mà mong muốn được quan tâm. Nó không đòi hỏi những hào nhoáng mà yêu mến sự vun bồi…Ta – trong một ngày, một giờ, một khắc đặc biệt hay không đặc biệt – nhận và cho đi dấu hiệu này, sẽ giữ mãi hương vị hạnh phúc ngọt ngào đó trong suốt cuộc đời sau …

Biết mình hạnh phúc trong những điều giản dị , biết mình có thể tạo ra hạnh phúc cho ai đó cũng từ những điều rất nhỏ , cũng là biểu hiện của YÊU và ĐƯỢC YÊU…

P/s: ML Nov. 2 2009 - Bởi biết rằng người ấy sẽ vui

Morning Letter

(http://kr.blog.yahoo.com/hs2810/1563  )