Hiển thị các bài đăng có nhãn tặngtôinghiệpdĩ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tặngtôinghiệpdĩ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2010

Entry for 18, Octover 2010 - Ngậm ngùi cái lưỡi không xương...

Rằng tôi: họ Đổ tên Thừa...

 

Tôi nói với Gió, một cô giáo vừa nghỉ hưu- hưu nhưng cái tâm huyết với Nghề và đau đáu với nghiệp dĩ thì vẫn còn rờ rỡ. Cái rờ rỡ nơi Chị còn hơn chán vạn thầy cô giáo trẻ mới ra trường, tâm thế còn thơm nức mùi giáo học pháp nhưng tấm lòng thì nguội lạnh và con mắt thì lúc nào cũng để "về nơi xa lắm", xem bục giảng là chốn tạm ...xả hơi, chờ sang bến khác-rằng: Làm nhà giáo bây giờ như những nghệ sỹ xiếc đu dây. Không hề có bảo hộ, càng không có bảo hiểm. Nhiều lúc, không chỉ là nghệ sỹ xiếc, các thầy cô có lúc còn giống như thợ mỏ. Cứ lầm lũi đào, khoan, bới vào vỉa kiến thức mà không biết khi nào thì chạm mạch. Càng không biết bao giờ bị …sụp lò. Họ không có chi bảo hộ, càng không có ai bảo vệ. Như tôi, làm quản lý đã 7 năm nay, tôi hiểu ra rằng, mình ngồi đây không chỉ để giữ chức trách điều hành công việc, là người giúp việc cho Anh hiệu trưởng, làm cảnh sát của học trò mà còn phải kiêm luôn vai trò bảo vệ cho các thầy cô. Có ngồi lên cái ghế quản lý, mới hiểu thầy cô giáo thực sự bơ vơ trong nghiệp dĩ. Giờ lên lớp, họ tự mình phải chèo chống với 4-5 chục con người, bé nhỏ về thể xác nhưng không hề bé nhỏ về tâm hồn và suy nghĩ. Là 4- 5 chục hoàn cảnh sống khác nhau. Là 4-5 chục cái lò lửa âm ỉ, chỉ cần “thêm chai xăng” là tự cháy rồi sau đó cháy lan/ Ngoài giờ lên lớp, họ cũng chỉ có một mình đơn độc đối diện với áo cơm, với gia đình bằng vô số những đòi hỏi, những bổn phận có tên và không tên khác. Cũng có con cái, cũng là phụ huynh của các trường con mình đang theo học. Họ cũng phải tự nhận lấy vào mình những vui, buồn,

 

bức xúc cá nhân…tôi ngồi đây, bất lực nhìn họ loi ngoi trong những ràng buộc chằng chịt ấy. Bất lực và cũng cảm thấy mình cô độc không kém họ trong khi thi hành chức trách của mình. Như một phụ huynh vào trường xin rút hồ sơ, lý do rất mơ hồ là do khối lớp 7 của trường không có bán trú. Chúng tôi đã khuyên giải hết lời, vì biết cháu nặng tình với bè bạn. Phụ huynh nhất quyết không nghe và rút. Sang trường dân lập quốc tế với hơn 20 triệu lót đường được đúng 1 tuần, vội vã quay trở về xin nhập học lại. Câu trả lời từ tôi là “không”. Thế là cả một đường dây quyền lực được huy động. Những cú điện thoại từ các anh hai, chị ba nào đó, những bức thư tay, tin nhắn từ chú tám đến cô chin…vừa năn nỉ có, vừa đe dọa có, câu trả lời từ tôi vẫn là “không”. Trường không đẩy cháu đi, đã hết lời phân tích, phụ huynh vẫn cứ nhất định. Vậy thì bây giờ hãy tự chịu trách nhiệm. Nhưng rồi, cuối cùng vẫn phải nhận cháu trở lại, không phải vì những áp lực từ “chuyên chế vô sản”, mà từ cái tình khi người mẹ, gần như đổ sụp xuống vì bị chồng bắt vào trường nhận lỗi là đã rút hồ sơ cho con mà không hỏi ý của anh.

         

Sáng hôm nay, lại có một phụ huynh khác vào xin rút hồ sơ cho con. Hỏi lý do, chị nói: cháu bây giờ rất tiêu cực, chỉ muốn nghỉ học. Nên gia đình tôi muốn xin rút hồ sơ để cho cháu sang trường…dân lập quốc tế(!). Bài học lần trước còn mới nguyên, giọng khản đặc vì cảm, tôi vẫn dành ra hơn 30 phút nói chuyện với người mẹ đó. Chị cứ nhất định một hai: Cô giáo tư vấn giúp chúng tôi, có nên rút hồ sơ cho cháu hay không? Tôi đành nói: Việc chuyển trường cho cháu nhà trường không hề gợi ý, không hề đề nghị gia đình cho cháu đi. Bây giờ tư vấn thì có hai con đường. Một là khi chúng tôi ngăn, giữ cháu lại. Sau này trong quá trình học tập, cháu xảy ra chuyện, gia đình lại quay sang trách là tại Trường giữ cháu lại. Hai là, nếu khuyến khích cháu đi, sang trường mới, cháu cũng vẫn bỏ học, thì gia đình lúc đó có thể trách là Trường “đẩy”cháu đi vội quá. Việc chăm lo sự học cho con sao cho tốt nhất phải là việc của bố mẹ. Anh chị cứ xem xét cho kỹ điều kiện nào là tốt nhất cho cháu thì chọn… 30 phút sau, chị vẫn quay lại xin rút hồ sơ. Nhìn vẻ mặt đứa con nhơn nhơn theo mẹ ra khỏi cổng trường như chim sổ lồng mà tôi buồn mênh mang trong bụng. Cảm thấy hình như, cái ám ảnh về nỗi lo bị thưa kiện bây giờ lớn hơn lương tâm chức trách của kẻ làm thầy. Nên cứ phải “nước đôi” trong những trường hợp như thế này cho …an toàn. Cảm thấy cái lưỡi không xương của mình sao mà nhiều đường đáng sợ. Anh Hiệu trưởng thấy tôi ngồi lâu với phụ huynh đã có bề sốt ruột. Chạy ngay vào hỏi khi phụ huynh về: Bà ấy nói gì vậy cô M.? Cô đừng …bày đặt tư vấn nghen, sau này họ lại đổ thừa(!)… tôi cười buồn không trả lời. Tôi biết chứ cái nỗi khổ của những người đội áo đi hầu…kiện. Vì mới ngày hôm qua đây thôi, một chị bạn hiệu trưởng nhờ tôi có cách nào giúp Trường “truy” cho ra “kẻ nào” đã tung tin cho báo về “gánh nặng sau giờ dạy” để Quận, Phường “chửi” chị quá chừng…Tôi cúp máy cái rụp không thèm trả lời, dù biết làm vậy là coi như  “hỏng mối quan hệ” cho “sau này”. Nhưng chỉ nghĩ: Là tôi, tôi sẽ xem coi bản tin đó đúng hay sai. Nếu đúng, tôi sẽ nói với “Các anh, các chú” rằng: tin không có gì sai, ai sai, phải xem lại. Nếu bản tin đó có sai, tôi sẽ đích thân gọi vào đường dây nóng của báo để yêu cầu phản hồi, đính chính…Nhưng hôm nay nghĩ lại, mình cũng có hơn gì. Mình cũng vừa đổ tội cho Cái lưỡi vô tri rằng “do nó không xương” đấy thôi!