Hiển thị các bài đăng có nhãn tặngchị. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tặngchị. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

Entry cho một người- Mong manh mà gánh hết đủ đầy...

Sinh nhật muộn…

Hình như, trên hành trình của mình, Gió thổi qua bất cứ miền đất nào là …qua mà ít khi dừng lại-dẫu chỉ dừng lại trong một khỏanh khắc, dừng lại chỉ để cho đâu đó níu giữ, hoặc để nương nhờ chút mát lành.

Chị thì không, Gió à. Chị đi qua miền đất có tên gọi là Blog giống như một chuyến tàu vô tận. Những ga chờ đợi, những ga băn khoăn, những ga trơ trọi, những ga buồn phiền…Chị đều dừng lại, khi thì nghiêng đầu lắng nghe những lời …gan ruột. Khi thì để lại một cái bắt tay ấm áp, khi có một nụ cười, khi là những giọt nước mắt đồng cảm. Cũng có khi Chị dừng lại, không làm gì cả, chỉ lặng lẽ nhìn. Một cái nhìn chia sẻ và thấu hiểu…rồi đi…Nhưng từ đó, các “ga tạm” đón Chị đã thôi bớt trở trăn, thôi bớt buồn phiền, đã được mạnh mẽ hơn, tự tin hơn và nhiều khi dễ dàng hơn để dẹp bỏ những gì mà đời vẫn quen gọi là “bức xúc”. Chị mang đến mát lành, mang đến những dịu dàng như vốn, nhận từ Chị nhiều đến nỗi ít ai nhớ ra, Chị cũng mong manh và nhỏ bé biết bao…

Vậy nên, Sinh nhật Chị năm nào cũng là …đầy tháng. Năm nào, bạn bè cũng đến bên Chị với nụ cười bẽn lẽn chữa thẹn cho cái hời hợt vô tâm. Và như tên gọi, Chị khoan dung tặng lại những nụ cười hào phóng. Mọi người lại an tâm bên Chị, an tâm có Chị kề bên…Và chắc hẳn cũng như em, mọi người sẽ giữ lại những áy náy này đến ngày này …năm sau…

Chúc mừng Sinh nhật muộn một tháng của Chị - Gió à- với tất cả tình cảm từ đáy lòng em. Chị cứ thế nhé, cứ nhỏ bé, cứ mong manh, cứ đơn độc phóng xe vù vù trên đường về xa sau những tụ bạ ồn ào của chúng ta…Bởi, Chị để lại sau bóng xe mình, luôn luôn là những dõi theo nhiều thương mến lắm của tất cả chúng em…Ôm Chị chặt lắm…