Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012

Entry For 01-08-2012- Mỗi năm hết hè, lòng tan tác buồn...

Tản mạn

Buồn vui hai chữ “tựu trường”

            Gia đình có nhiều người làm giáo viên, hoặc không làm giáo viên nhưng có một lũ trẻ lít nhít, nên bất cứ vấn đề nào của giáo dục hiện nay, đều là “vấn đề nóng” trên bàn…cơm buổi tối. Nhiều năm nay, không chỉ người lớn đã sống qua nhiều “giai đọan lịch sử” như bố mẹ tôi thắc mắc mà ngay đến lũ trẻ “đầu chưa ráo máu” cũng rất hậm hực, khi mùa hè của chúng – mặc dù bây giờ nhiều phần Hè không còn ý nghĩa trọn vẹn nữa- tự dưng bị …cắt đi nửa tháng cho cái gọi là “ngày tựu trường” từ giữa tháng 8. Người già hỏi: Sao tựu trường mà lại không làm lễ. Rồi dạy học con người ta cả nửa tháng rồi mới có cái lễ khai giảng hả con? Thế tựu trường khác khai giảng à? Trẻ con ấm ức: Năm nào cũng bắt tụi con vào học sớm 2 tuần. Hai tuần này gần như ngày nào cũng học.... hát quốc ca với …truyền thống trường. Rồi khám sức khỏe, rồi tập đi đều bước, rồi học nội quy…Thầy cô thì nói hai tuần này là để ..chuẩn bị cho năm học mới. Là để…giảm tải, thầy cô dạy trước các tiết để khi vào năm học mới, có lễ lạc gì thì… khỏi bù…Những băn khoăn của người già, những càm ràm của con trẻ bao giờ cũng kết thúc bằng những “cái nhìn nhiều viên đạn” chiếu thẳng đến …các nhà giáo của nhà. Trong hai nhà giáo, thì có một nhà “cũng là nạn nhân” của “tựu trường khác khai giảng”, cũng là “người bị hành” cho cái gọi là “giảm có tải vẫn vậy” với 2 tuần giãn ra khúc đầu y như những ngày “trông trẻ mướn”, nên tiếp tục “chuyển” những cái nhìn đó sang một nhà giáo vốn được coi là “tay sai” của cái thể chế “tựu trường khác khai giảng”. Không thể đánh bài chuồn vì bữa cơm mới bắt đầu chưa ăn được bao nhiêu, nên không có sức để chuồn. Không thể “tôi chưa nghe chủ trương này”, “tôi không nhận đựơc báo cáo” vì vốn là “tay sai bậc thấp”, không có “tư cách” để nói những câu “hay hơn học thuyết” đó. Nên đành nhằn cơm mà như nhằn xương cá, cúi mặt đếm ớt trong chén nước mắm mà rằng:

1-Tựu trường là để giúp cho trẻ làm quen lại với…Trường sau một mùa Hè vẫn đến trường mà chưa quen. Tựu trường là tề tựu trong trường một cách…tự ác, bởi vì tụ tập đông người mà chưa có lệnh cho khai…mạc. Tựu trường là để đo đồng phục thể dục cho đủ size. Tựu trường là để …giúp cho phụ huynh giảm bớt áp lực… trông trẻ…tựu trường là một ngày bình thường…ở trường.

2-Tựu trường xong khỏang 2 tuần là chính thức khai giảng. Có người nói là “học đã đời rồi mới khai giảng” là …chưa biện chứng. Bởi vì, trường nào học đã đời là …ráng chịu, đó không phải là chủ trương của Bộ. Tựu trường đâu có ai nói là vào trường để học, mà là ta chuẩn bị cho ngày khai giảng sắp đến kia nó thiệt …hòanh thánh bánh tráng…đó là ngày hội tòan dân đưa trẻ đến trường. Còn ngày tựu trường thì có thể không cần tòan dân đầy trẻ đến trường mà chỉ cần ông bà nội ngọai, hay ô-sin đưa đi đón về là đủ.

Tựu trường có chuẩn bị kỹ, đặc biệt là chuẩn bị …thu tiền kỹ bao nhiêu, thì mới có thể có ngày khai giảng óach bấy nhiêu. Đó mới thiệt là biện chứng. Tựu trường là cái nhân, còn khai giảng là cái quả. Cái nhân ta gieo xuống như thế nào, thì cái quả sẽ mọc lên như thế. Nếu trường nào học đã đời mới khai giảng, thì e là sẽ có chuyện thế này: Thầy hiệu trưởng rổn rảng tuyên bố ( dĩ nhiên qua hệ thống khuếch đại âm thanh) Tôi xin long trọng tuyên bố khai giảng năm học mới…thì cái long trọng đó sẽ làm nổ ra một tràng cười …long óc. Hoặc, có trường đã “nhìn xa trông …bậy” thấy trước hậu quả, nên khi khách mời chưa tới, sẽ cho một em ( mặt mũi cô hồn một chút) ra rào đón ( mà thiệt là đòn ráo) với học trò: Khi thầy hiệu trưởng tuyên bố khai giảng, em nào mà “vô ý cười” là sẽ biết thế nào là “lệ đổ”. Khôn khéo hơn, thì câu này được in hẳn trong nội quy để các em cùng thầy cô của mình “tụng” trong hai tuần “tựu trường” cho nó “nhập tâm”…

Phần trả lời y như bài “đít cua, đít cáy” này của “tay sai”, nghe đâu sau đó, đã gây nên một hội chứng… ói tập thể sau bữa cơm. Người già thì bị lùng bùng lỗ tai, còn con trẻ thì  bị hội chứng ...tháo chạy không kịp. Tất cả “luận cứ” dành cho việc giải thích “tựu trường khác khai giảng” đều bị quên hết ráo, chỉ còn nhớ rặt cái gì là ráng chịu đã đời, là cười long óc, là lệ đổ.. và cuối cùng là tụng với …nhập tâm… nên đã cho ra kết luận:

Năm học có 9 tháng 36 tuần,nhưng  chương trình chỉ có 35

Giáo dục giờ cũng như xăng, cắt một mà lại tăng hai, hay nhỉ?

Ngày trước  “học một biết mười”, mãi không tăng, không giảm

Ngày nay “trồng đến trăm năm”, cây có mọc, mà tuyệt không có trái

Nên ngành Giáo ta cứ phải Dục hòai hòai

Hết dục học, lại đến dục thi, chỉ e mãi thế thì cuối cùng là dục vào sọt rác ./.

 


Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012

Entry For July, I'm in love with a fairytale, even though it hurts

Tin vào cổ tích…

            Bạn bè hay gọi tôi là “con nít sống lâu năm”. Lâu năm, có lẽ vì cái mái tóc sắp “nửa đời…bạc phấn” của tôi,  lâu năm, chắc còn vì cái số tuổi đã mấp mé ½ thế kỷ của tôi, lâu năm chắc còn vì nhiều thứ ở tôi đã thuộc hàng đồ rẻ tiền mau hỏng, cần thanh lý gấp. Còn gọi tôi là  con nít, chắc là căn cứ vào cái tính khí ba lơn hiếm có ở người tuổi tôi. Cái ba lơn mà trong những việc cần nghiêm túc, thì tôi lại đùa cợt, trong khi những chuyện lẽ ra chỉ chơi chơi, thì tôi lại cực kỳ nghiêm trọng. Ngòai cái ba lơn, họ còn coi tôi là con nít, chắc nhiều phần là tại vì cái nết hay… hờn giận của tôi. Hờn giận chính mình chưa đủ, tôi còn kiếm chuyện hờn giận với đời, hờn giận lây sang cả Người. Mà trong chữ Người viết hoa này, có gia đình và bè bạn của tôi lãnh đủ. Lãnh đủ ở cái chuyện bao nhiêu những dở dở, ương ương tôi gặp phải trong cuộc sống tôi đều …méc mơi với Người. Luật chơi là “cấm méc, cấm khóc”, vậy mà, tôi méc khóc nguyên con. Lâu ngày chày tháng, cái yếu tố sống lâu năm ở tôi mọi người quên mất, họ chỉ còn rặt coi tôi là một đứa con nít …đã già. Và vì coi tôi là con nít, nên mỗi khi tôi ể mình, tôi giận lẫy, tôi méc mơi… bất kể về cái gì, về ai, việc đầu tiên họ làm là…đem kẹo bánh ra dụ. Sau nữa là mang tranh ảnh ra an ủi. Hy vọng những cái hình xanh xanh, đỏ đỏ, những cái card postal về các nơi chốn tuyệt vời trên trái đất này sẽ làm tôi nguôi ngoai những cơn điên điên giống như anh chàng Don Quixote. Và cuối cùng, tuy coi tôi là đứa con nít khó “dạy bảo”, họ tin rằng, tôi vẫn còn mê …cổ tích. Họ kiên nhẫn ngồi xuống bên tôi, thủ thỉ dăm ba câu chuyện mà theo họ đó là tôi nên tin trong đời này, cuộc sống này vẫn còn có những…bà Tiên, ông Bụt. Ví dụ họ hỏi tôi khi tôi ngã, ai sẽ kéo tôi đứng dậy? À, đó là thiên thần cha mẹ, anh chị… bây giờ là…các cháu, các con. Ví dụ họ hỏi tôi khi tôi khóc, ai sẽ là người hiện ra và hỏi: Sao “bà” khóc hả Mập? À, đó là những Ông Bụt, Bà Bụt Bạn bè. Ví dụ họ hỏi tôi: Khi tôi gây hấn với đời và bị đời dí cho tóe khói, ai là người hiện ra “bảo kê”? À, đó là những thiên thần bóng tối Bạn Blogger…hehe… sau khi nhìn gương mặt bán tín, bán nghi của đứa con nít tôi, họ cười lên ba tiếng và …hô biến gởi đến tôi … một đôi giày. Không là giày gấm, không phải hài. Đơn giản đó chỉ là một đôi giày …đi mưa… nhìn rất… nhí nhảnh. Họ nhỏ nhẹ giải thích rằng: Vì họ đã nhiều lần nhìn thấy tôi …tắm mưa với đôi giày… sandal giả da rất uổng. Họ cũng nói rằng: họ đã nhìn thấy tôi cuống quýt chạy bất kể mạng khi những cơn mưa đời ào ào quất xuống, mà chạy vậy là rất dễ té. Té trong mưa khi nhà nhà đã yên ấm, sẽ không ai kịp đỡ tôi lên. Và còn lý do cuối cùng họ giải thích, kèm với một cái xoa đầu ( y như Bà Bụt- Ông Bụt hay làm trước khi hô biến)  đó là: Tôi có thể đem đôi giày này cùng với mấy đôi dép Lào mà “các trai bỏ lại” hồi trước ra cửa Chợ Đông và rao “ai mang vừa đôi giày này dư sức làm vợ” đơiiii!!!!

            Ngây ngất trước viễn cảnh được rao giày  chung với bán dép, tôi không nhớ ra là bây giờ ngồi ngay cửa chợ mà bán là… vi phạm hành chính, có thể bị xử phạt theo điều… chương… của Luật  xử phạt vi phạm hành chính… hic hic! Lúc đó thì liệu Bụt Bà Bụt Ông có …nhảy ra cứu tôi không hén?

 

            Dẫu hay bi kịch hóa mọi chuyện như thế, tôi cũng thấy mình hạnh phúc lâng lâng khi nhận đôi giày và kẹo bánh, và tranh ảnh…hạnh phúc đến nỗi, tôi nằm mơ, thấy “kẻ thù xưa” quay về và nhắn: Tui đi sửa giày xong, kiếp nạn tiếp theo sẽ là cưới Mập… nhớ mang đôi giày này và mặc soirée ngày đón Tui về nghen… hic!

            Cổ tích bao giờ cũng mở ra thật buồn và kết thúc thật vui. Cổ tích của tôi thì luôn luôn ngược lại. Vậy mà tôi vẫn tin sái cổ, con nít… ngu lâu năm mà!

  


Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012

Entry for 19 July, 2012 - Tôi đi học...

Con đường cũ…

            Sáng hôm nay, Sài Gòn vàng nắng, những cơn gió Hè oi bức từ tinh mơ, trời thì cao và xanh đến váng cả mắt, “ngòai đường không có lá rụng nhiều và trên không không có những đám mây bàng bạc…” tôi vẫn nôn nao xuống phố trên một con đường mà 38 năm về trước tôi đã nôn nả đi, con đường dẫn từ nhà đến ngôi trường thơ bé của tôi, Trưng Vương…

38 năm…

            Soi mình vào tấm gương chiếu hậu của xe, tôi không thấy chút gì hình ảnh của con bé con 11 tuổi năm nào: Mái tóc râu ngô đỏ chạch bẩm sinh, cái áo dài trắng hôm thì xá xị, hôm thì tơ nội hóa  Hồng Hoa, hôm xoa Pháp… vẫn không thể giúp nó giấu đi cái nghịch ngợm “trời ban”. Có cả cái cặp da dê phần thưởng Sở Bố cho xúng xính trên tay và một gương mặt rạng rỡ những hăm hở tương lai. 38 năm sau, “tóc ngô ngày ấy, phai nhạt quá trời”, trên cái nền tóc highlight bạch kim mà phần “bạch” đã nhiều bề lấn át so với phần “kim”, tôi chỉ nhìn thấy một gương mặt đã quá … phong trần. Màu mắt đã nhạt đi, tối om bởi những bon chen trần thế. Và có cả một sự mệt mỏi tràn trề không thể giấu. 38 năm…thời gian đã gấp 3 lần cái tuổi bắt đầu non tơ ngày ấy. Đã chứng minh sức mạnh hủy họai của nó là vô địch. Đã bào mòn một non tơ thành già cỗi. Đã “đắp bồi” một mỏng manh thành bệ vệ cộng thêm những thói xấu “đời ban”. Trên cái nền đã “xấu đi một cách cơ bản” đó, chẳng hiểu sao, tôi vẫn nhìn ra một cách không chủ quan một cái rưng rưng giống hệt nhau của đứa bé 11 tuổi rạng rỡ ngày ấy với “cái đứa con nít sống lâu năm” 49 tuổi đa đoan, hung hăng hôm nay. Cái rưng rưng đứng ngòainhững quy luật thời gian tất yếu…

 

38 năm…

            Đó là cái rưng rưng hôm nay trên con đường đến trường dường như không thay đổi. Từ nhà đi ra vẫn băng qua một đọan đường Công Lý thẳng tắp. Qua những cái mốc mà đứa bé nôn nả ngày ấy đặt ra cho những guồng chân chưa bao giờ biết mỏi trên cái xe Lucia 550 nhỏ xíu. Những dấu mốc mà trải qua biết bao biến cố lịch sử có, xã hội có, lòng người có… Ơn Trời, gần như vẫn còn nguyên vẹn: Ngã tư Phú Nhuận, Chùa Vĩnh Nghiêm, dinh Ông Hương ( nay là nhà văn hóa Thiếu nhi), trường Marie Curie, sân vận động Phan Đình Phùng và cuối cùng là Dinh Độc Lập… từ đây, con đường được rẽ trái để đi vào Thống Nhất. Đi qua Hãng Esso của Bố, Hãng Shell của Bác, rồi Trường Văn Khoa, dinh Thủ Tướng… rồi Sở Thú, Nha Khảo Thí, Võ Trường Tỏan… rồi Trường tôi… 38 năm, tôi già đi về mặt sinh học và cùng với cái già đi đó, bắt đầu nuôi dưỡng trong mình những câu chuyện bắt đầu bằng hai chữ “ngày xưa…”. Chỉ có điều, hôm nay lớp học tôi rẽ vào không là “khung cửa Mùa Thu”. Tôi học ở bên này “khung cửa” ấy. Buổi trưa đứng từ lầu 4 bên này nhìn sang, cái “khung cửa” ngày xưa rầm rập bước chân nô giỡn của con bé con tôi, giờ vào Hè, vắng lặng. Vắng lặng, nhưng trong cái im ắng của không gian và của lòng mình, tôi vẫn như nghe thấy hết cái ngày xưa rầm rập dội về, ồn ào, nhộn nhạo trong lòng nhớ đến nao nao…

 

38 năm…

            Đó là cái rưng rưng, khi tôi bắt cái não giờ chật chội những chất chứa của mình lần mò mở ra những gương mặt ngày xưa. Đó là gương mặt của con đường nhộn nhịp các lọai xe vào giờ tan học: xe trường, xe thầy cô, xe học trò. Có cả xe của những “cây si Trường lạ” chen chúc. Đó còn là gương mặt mang bóng áo trắng tung tăng rợp trời “như mây xuống phố”, là tiếng guốc các lọai ròn tan, huyên náo hết dọc con đường bình thường êm ả. Là những ríu rít quanh ly chè, cốc siro đá nhận…Đó là gương mặt của những con đường rẽ ngang, rẽ dọc đâu đó của tình thân bạn bè. Đó có cả những trầm mặc tiếng dương cầm vọng sang từ nhà nguyện kín. Tiếng gầm gừ của những con mãnh thú đang “gặm một khối căm hờn trong cũi sắt”. Đó là gương mặt của biết bao đứa bạn giờ vẫn hoặc quẩn quanh đâu đó trong thành phố, hoặc đang phiêu dạt đâu đó góc biển chân trời…

38 năm…

            Tôi sẽ đi về trên còn đường cũ này 10 ngày nữa cho khóa học. Đi về bằng con người mới và những nỗi nhớ cũ. Đi về với những tất bật hôm nay với cái rưng rưng chậm chạp hôm qua. Với những đi-về như thế, tôi như là được cho một cơ hội để biết, khi “tình nguyện” làm một “ngọn đèn bật –tắt những đợi chờ”, là tôi được cho một cơ hội để giữ cho mọi con đường đâu đó trong ký ức mình không phai nhạt đi…

 


Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012

Entry For 10 July, 2012 - Ta nhắc lời ngàn xưa

Chúng tôi có ý kiến

 

 

“…Phải nhớ điều đặt mồi lửa bên dưới đống củi là nguy. Lấy việc kiềng canh nóng mà thổi rau nguội làm răn…” (*)

(http://tuoitre.vn/Kinh-te/501142/Nguoi-TQ-mua-ca-tram-hecta-dat-Binh-Thuan.html)

            Chúng tôi là nhà giáo, cứ mỗi dịp Hè về là lại được Phòng giáo dục tổ chức cho tập huấn chính trị. Hè năm nay, đợt tập huấn đã thu hút sự quan tâm của chúng tôi, bởi các chuyên đề mà lớp học mang lại đều là những “chuyên đề nóng” về các vấn đề xã hội, kinh tế, chính trị và an ninh quốc phòng. Trong đó, nổi bật là chuyên đề biển đảo và an ninh quốc phòng. Đứng dạy lớp học của chúng tôi đều là những đồng chí Quận ủy viên giữ trọng trách trong vấn đề tuyên huấn, trong hội đồng chỉ đạo an ninh quốc phòng của Quận. Các đồng chí ấy truyền đạt rất tâm huyết, rất cẩn trọng, rất cụ thể về tình hình biển đảo nước ta trong giai đọan nhạy cảm và phức tạp hiện nay. Giúp cho giáo viên chúng tôi nắm rõ về tình hình thực tế và tăng cường cảnh giác trước những hiện tượng phức tạp trong xã hội, xoay quanh vấn đề Biển Đông.

            Vì lẽ đó, thật khó hiểu khi theo dõi Báo Tuổi Trẻ sáng nay trên trang kinh tế, chúng tôi đọc thấy bài Người TQ mua cả trăm hecta đất Bình Thuận  của các phóng viên Minh Luận và Tr.L.Hoa. Chỉ là người đọc, chúng tôi xin phép được bỏ qua một bên các thủ tục pháp lý rắc rối về việc đầu tư của các thành viên người Trung quốc trong vấn đề này, mà chỉ xin đặt ra một câu hỏi đối với nhà chức trách của Bình Thuận. Các đồng chí là người giữ giềng mối kỷ cương của Đảng và nhà nước ở một vùng đất “phên giậu”, vậy phải hơn ai hết, ít nhất là hơn dân thường chúng tôi, trong thời điểm phức tạp này, khoan nói đến việc “nhìn đâu cũng thấy địch”, nhưng công tác cảnh giác là không thể xem nhẹ.  Đặc biệt là các dự án có “yếu tố nước ngòai” tham gia lại càng cần phải cảnh giác cao hơn. Các đồng chí, lại là những người, phải chịu trách nhiệm trước Đảng, trước nhà nước trong việc tuyên truyền, giáo dục cho nhân dân về mặt cảnh giác. Nhưng qua việc làm đầy tắc trách của nhà đương cuộc Bình Thuận mà Báo Tuổi Trẻ nêu lên, người dân chúng tôi muốn đặt một câu hỏi: Trách nhiệm công dân của các đồng chí ở đâu? Chứ chưa nói đến trách nhiệm công bộc. Muốn hỏi: Tính cảnh giác của các đồng chí ở chỗ nào, khi phát hiện ra có việc “tắt mắt” trong khâu đầu tư, mà lại là đầu tư dính dáng đến vấn đề “bán đất” lại “vui miệng” tư vấn cho đối tác nước ngòai những cách làm “hợp pháp hóa” việc “mua đất” đã rồi? Mấy trăm héc ta đất đó có nhiều không? Xin thưa, với một tỉnh lớn như Bình Thuận thì nó không nhiều. Nhưng khi ta đã cam tâm để mất miếng đất nhỏ nhất, thì khó mà nói, ta có thể làm gì để giữ các miếng đất lớn hơn.

            Đọc xong báo Tuổi Trẻ hôm nay, người làm giáo viên như chúng tôi chợt buồn mênh mang. Chúng tôi trong bài giảng lịch sử cho học sinh của mình hôm nay, khi nhắc về các chiến công hiển hách của tiền nhân, đều luôn nhắc đến Ba áng hùng văn thiên cổ đó là: Bài Thơ Thần của Lý Thường Kiệt, Hịch Tướng Sĩ của Trần Hưng Đạo và Bình Ngô Đại Cáo của Nguyễn Trãi.  Nhắc, không vì đó là những chiến tích oai hùng, mà còn vì trong các áng hùng văn đó, bài học cảnh giác trước họa ngọai xâm là chưa bao giờ cũ đi. Buồn chính vì lẽ trong khi chúng tôi ra sức cảnh giác học sinh của mình, thì đâu đó, vẫn có những hậu duệ của Trần Ích Tắc, của Lê Chiêu Thống nhan nhản núp dưới “chiêu bài” thế thần để “dày công hãn mã” phục vụ cho “thế lực lạ” chỉ đổi về một chuyến tham quan ( và có thể bên trong chuyến tham quan đó còn có nhiều quan…tiền để tham mà chưa lộ). Và điều này chúng tôi cho rằng nó là một trong những nguy cơ cần cảnh báo, không thể xem thường. 

            Xin mượn lại những điều mà Tiết chế Quốc công Trần Quốc Tuấn đã nhắc nhở binh tướng của mình trong Hịch Tướng Sĩ : “…Phải nhớ điều đặt mồi lửa bên dưới đống củi là nguy. Lấy việc kiềng canh nóng mà thổi rau nguội làm răn…” (*)

Lâm Minh Trang ( Gò Vấp)

 

           

 


Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2012

Entry For 30 June, 2012- Một ngày với Tịnh An Viên

Tịnh An Viên… với Tôi và Bằng hữu…

          Chị nhiệt tình giới thiệu về ngôi vườn yên tĩnh của gia đình mình và mời bằng những nhắn gởi rất thân tình: Em nghỉ một ngày đi Mập… cùng các Chị về Tịnh An Viên chơi… sẽ nhẹ nhàng thân tâm trở lại… tôi đã hẹn và đã hứa một cách …liều mạng rằng sẽ …đi và nấu một nồi bánh canh mang thương hiệu “Mập M” đãi các Chị. Cuộc hẹn đầu tháng 6 không thành vì giờ chót, tôi phải đi làm hội đồng thi. Cuộc hẹn vì tôi mà tan rã, làm tôi cứ mang mãi cái áy náy trong lòng. Song, các Chị lớn – những người Bạn lớn – các Chị đã “đạt đạo cảnh giới” buông bỏ, nên không chấp nê những vụn vặt đời thường. Và vì tôi, một cuộc hẹn khác lại được gầy dựng, cho một ngày Tháng Sáu sắp qua. Nhưng cũng vì tôi, nhiều gương mặt Bằng Hữu “lẽ ra phải có” đã không đến được… và tôi trong cái an nhiên thư thái của một ngày được nhỏ bé lại trong các bóng cây lớn râm mát, vẫn ray rứt về những đốm nắng ấm áp đâu đó không về…Ai đó hỏi: Tháng Sáu nhiều bâng khuâng hén Bạn? Tôi : ừ, vì có lẽ, đó là cái tháng đặc biệt nhất trong năm. Nó báo hiệu nửa năm đã trôi qua và nửa năm nữa sắp đến và sẽ hết… một năm nữa cho vòng quay “nhân sinh tự cổ”, sao mà không lắm bâng khuâng…

 

 Ta về An Tịnh, lòng lắng lại…

          Con đường về Tịnh An Viên dài đúng bằng con đường 28 năm trước tôi ra trường đi nhận nhiệm sở. 17km ngày ấy đi về ngày hai lượt sao nó gần, dù đi bằng xe đạp. Nay mỗi khi có dịp quay lại, dù vi vu honda vẫn thấy nó xa diệu vợi. Tôi đã già cùng thời gian, hay lòng tôi kéo dài ra khỏang cách gấp 10 lần, chẳng biết… nhưng cứ mỗi khúc cua, mỗi ngã tư xanh đỏ, mỗi một địa điểm làm dấu mốc trên con đường về Tịnh An Viên sáng hôm qua, tôi lại thấy nảy bật trong lòng mình một câu nói như điệp khúc: Chỗ này là… chỗ kia là…lại thấy muốn ngồi lại bên đường, nơi quán cà phê nào đó mà nhìn ngó lâu hơn. Gương mặt cũ bạn bè… ai lớn lên vạm vỡ, ai cuộc đời mờ dấu ngựa xe…(*) câu thơ cũ tự dưng ùa đến… tôi biết, một ngày Tịnh An Viên hôm nay khó thể làm An Tịnh lòng mình…

 

          Cánh cổng khu nhà mở ra và tôi chóang váng. Cả một ngày xưa của Ông Bà tôi, của Bố Mẹ tôi hiện ra chóang ngợp. Cây cầu đá cong cong, cánh cổng nhà đôi chỗ đổ nát vì rễ cây đâm, chiếc giếng đá ong cho nước ngọt lành, mát rượi trưa hè. Bậc tam cấp rửa chân bên ao bông súng… trời ơi… nếu tôi không còn tự vướng bận những ràng buộc tự thân, có lẽ, sẽ xin Chị về đây làm… hộ pháp. Tôi hình dung mình thong dong ngày tháng, tha thẩn nơi hành lang này, tam cấp nọ. Tha thẩn bên mái hiên lúc Tây, lúc Đông tùy theo con nắng, với những

cánh võng đung đưa mà viết chuyện “nhân tình”… hic! Tôi thấy mình bèo bọt và mệt mỏi với con đường còn phía trước… đường thì ngắn rồi, nhưng phát hiện ra mơ ước của mình thì còn dài quá. Những bức màn sáo Tịnh An Viên cho tôi lời nhắn: An nhiên là ở nơi tôi. An thân chưa được, còn đòi tịnh tâm… Và tôi phải cảm ơn, lời cảm ơn lớn lắm, nhiều lắm gởi đến Chị và các Bằng hữu lớn, gởi đến Tịnh An Viên đã cho tôi một ngày thư thái mà tôi ngỡ mình khó có. Tôi gội sạch những xúc cảm đè nặng lòng mình bằng câu chuyện, nụ cười, chia sẻ nhận về…Tôi được nhớ về tất cả mà thôi không nặng nề nữa. Tôi được nói và đựơc lắng nghe… tôi được nâng lên và đặt xuống bằng những ân cần dành cho nhau. Bàn ăn dường như quá rộng vì quá nhiều gương mặt thiếu, nhưng hình như, những câu chuyện luôn có hai chữ “giá mà”, đã kéo gần mọi người lại với nhau hơn. Những người đang hiện diện và cả những người không có mặt…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ta về… những bụi bặm hải trình đè nặng

Tịnh An Viên đón ta bằng những bước ngày xưa

Hiên gió, gác trưa, cây cầu đá cong cong hình giải yếm

Nhấc khỏi vai ta biết mấy những nhọc nhằn

Ta về… ngổn ngang rối những chuyện đời đang trải

Tịnh An Viên đón ta bằng những nụ cười

Chiếc võng thấp, bộ kỷ trà, những cây đàn năm trước

Gỡ khỏi lòng ta những tiếc nuối thở dài

Một ngày tịnh an, chắc chưa dài như ta muốn

Song đã nhẹ lòng, cho sắp tới… những đăng trình…

 


Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

Entry For Tháng Sáu sắp qua...

Vực dậy

Hay là viết thư cho em.

Nối lại nghìn trùng,

nối lại chiêm bao. 

Chắp những mảnh buồm từng tả tơi trong bão?

Hay là phone cho người nào.

Thắp lại nụ cười hư ảo

Khiến bàn tay mân mê vạt áo

Nghe tóc đổi màu dưới ánh chiều phai?

Hay là...

Hay là...

Chỉ lặng lẽ ngồi đây.

Gõ vào trái tim nhịp lòng nhung nhớ

Biết đâu hoa sầu lại nở

Tím biếc vùng trời tháng Sáu của tình nhân! ( Thơ Lê Uyển Văn)

          Lâu lắm không thấy Bạn Uyển Văn làm thơ hay viết entry. Chỉ thấy Bạn thỉnh thoảng treo note. Những câu note lúc thì tràn đầy thời sự, lúc thì như giỡn cợt, lúc lại nhuốm âu lo. Biết là Bạn mình đang “khủng hoảng”. Biết thôi, chứ còn chỉ đứng nhìn bất lực, không biết làm cách nào để giúp Bạn có lại những cảm xúc, để đời lại có được những entry sâu sắc, những bài thơ mượt mà như xưa. Mà cũng biết luôn, cảm xúc là chuyện không thể cưỡng cầu, không thể mong mà có…

          Tháng Sáu nhiều hoài niệm, nhiều ray rứt, nhiều sự kiện trong tôi sắp qua. Tôi không chỉ đi cùng Tháng Sáu với những gương mặt cũ, những ngoái nhìn cũ ràng ràng những ray rứt, mà tôi còn có một Tháng Sáu với những vết thương từ mình mà có, do mình mà ra tươi mới. Đồng thời, xót xa hơn là lại làm liên lụy đến ít nhất một người Bạn nhỏ. Người mà nhân duyên quen biết thiệt bất ngờ. Người mà biết nhau chưa đủ lâu, gần nhau chưa đủ nhiều, nhưng thương mến nhau lại rất thiệt thà. Thiệt thà thương mến, nhưng hình như chữ Hạnh Duyên lần này lại được thêu trên một tấm vải…lanh. Ai đã dùng vải lanh một lần thì chắc rõ. Nó êm và mát, nhưng cực kỳ khó chịu khi may hay thêu. Những đường chỉ, những mũi thêu, lúc nào cũng xộc xệch, cũng như định vượt ra ngoài bàn căng của người đang cần mẫn. Tình thương mến giữa chúng tôi cũng vậy. Cứ càng giải thích, muốn giải thích cho người kia hiểu ý người này, thì dường như sự co kéo đó lại càng làm cho miếng vải thêu xộc xệch hơn. “Mệt mỏi mến thương”, có lẽ là cụm từ đánh giá chính xác nhất – tôi cho là vậy – cho cuộc hạnh ngộ mà tôi đang mang. Mà Bạn thì đang ở rất xa, đang vất vả lắm với đường trường mình chọn. Tôi ở đây, cũng mệt nhoài với đoạn đường không chọn mà có, gần hơn, nhưng nhiễu nhương hơn. Chúng tôi cứ tưởng tình thương mến  mình dành cho nhau là nâng đỡ, là động viên, là chia sẻ. Nào hay, mến thương đôi khi cũng đoạn trường. Tôi hình dung, mình lại chất thêm một gói hành trang nữa lên đôi vai nhỏ bé của Bạn, bằng những biển dâu tự chính lòng mình. Hình dung, Bạn cắn răng lê bước không thở than, mà thấy thương buốt lòng. Sáng nay, sang nhà UV chơi, mừng khấp khởi khi bắt gặp bài thơ Vực dậy, mừng vì UV đã làm thơ trở lại và kỳ lạ là vẫn làm thơ hay. Bài thơ không xuông xẻ, đầy những “sang hàng” như tiếng đàn giật thột, mà lại nghe như tiếng lòng trang trải đến mênh mông. Không chỉ trang trải cho mình, bài thơ của UV cứ như nói hộ dùm tôi điều đang nghĩ. Mà UV đâu viết cho tôi, Bạn ấy viết cho chính mình, tôi biết chứ, mà từng lời cứ như một sẻ chia thiệt đúng lúc, cứ như Bạn đang đứng trước tôi nhìn thấu tôi ngập ngừng, lần lựa cho một áy náy vô hình:

Hay là viết thư cho em.

Nối lại nghìn trùng,

nối lại chiêm bao. 

Chắp những mảnh buồm từng tả tơi trong bão?

Hay là phone cho người nào.

Thắp lại nụ cười hư ảo

Khiến bàn tay mân mê vạt áo

Nghe tóc đổi màu dưới ánh chiều phai?

Hay là...

Hay là...

Chỉ lặng lẽ ngồi đây.

          Tôi đã từng ngàn lần Hay là, Có lẽ… trong cuộc đời mình. Dạo gần đây lại càng hay là, có lẽ… với những đa đoan. Tôi hay nghĩ: Mình làm vậy có nên không? UV cũng vậy. Chúng tôi gặp nhau ở cái tuổi, mọi hành động nào cũng đầy tính toán, kể cả tính toán luôn cho cảm xúc của mình. Đầy ngập ngừng, đầy tới lui cho những “hơn thiệt”, không nhận ra, thời gian đâu còn hào phóng cho mình. Không nhận ra, viên cuội mà ta đánh xuống, trong khi ta ngồi mải mê với những vòng sóng tan loãng từ lâu, thì viên cuội đó đã mất tăm. Một lời thư xanh, một cú phone hồng, trước đây là việc ta làm như “cháo”, thì giờ lại đầy lần lựa trong ta. Lần lựa không bởi vì ta Yêu chưa đủ, mà lần lựa có thể vì sợ chút Yêu kia lại “yêu dấu tan theo” bởi những vô tình. UV, Bạn tinh tế trong cảm xúc, và bằng vào cái tinh tế nhạy cảm đó, Bạn giúp tôi nhận ra tôi cần phải vội vàng một chút. Bời “bài tình cho muôn miên” có thể đã đi qua rồi, mà tôi còn ngồi đây tìm mãi lời mở đầu:

Gõ vào trái tim nhịp lòng nhung nhớ

Biết đâu hoa sầu lại nở

Tím biếc vùng trời tháng Sáu của tình nhân!

          Tôi viết entry này, trước hết, dành lời cảm ơn cho sự trở về của người Bạn Văn ở cõi multiply không hiểu sao dạo này vắng vẻ. Vắng vẻ những chia sẻ thân tình mà còn vắng vẻ cả những điều hay. Bạn Văn trở về với một bài thơ không hẳn thơ tình, nhưng tràn đầy những nhắc tình, tình gọi. Và đó là điều hay để “cứu chuộc” mọi hoang vắng cõi Người. Entry này, còn là lời tôi dành cho người Bạn nhỏ thương mến của mình. Hy vọng qua những “bóng gió xa xôi” nó sẽ làm Bạn hiểu ra tôi thực thà biết tội. Tôi thực thà muốn đòi lại gánh nặng trót giao. Tôi thực thà muốn tìm lại nụ cười ròn rã trưa nào trong quán vắng khi ta gặp nhau… tôi rất thực thà, dù bản chất mình là không thể. Tôi thương mến Bạn, Bạn à… Bạn ơi!

Ta có những lúc lòng trống không như thể

Cả không gian biến mất nơi mình

Nên vịn một bài thơ mà đứng dậy

Vực lại lòng mình, những cảm xúc mỏi mê... (comment của Mập từ nhà UV)


Thứ Tư, 27 tháng 6, 2012

Entry For 28 June , 2012 - Ngày Tháng Sáu...

Tháng Sáu…ừ, Tháng Sáu sắp qua…

          Tháng Sáu, bao giờ cũng vậy, cứ tưởng sau bao bấn bức, tất bật hoàn thành một năm học, là sẽ có một Tháng Sáu xanh ngời. Nhưng năm nào cũng vậy, cứ như một nhắc nhớ “phải trả” cho những gì mà trong quá khứ “trót quên”, Tháng Sáu tìm về với biết bao bộn bề, mệt mỏi. Nhiều khi cái mệt tự tâm quật mình nằm xuống, chứ không phải là những cái mệt tự thân mà công việc buộc phải đa mang. Bạn biết phải không, Tháng Sáu? Và vì biết đã nhiều năm, nên cái biết dầy lên như chịu đựng. Mình cứ bám vào cái chịu đựng đó, để làm nư. Chiều hôm nay trời trở giông. Bỗng dưng từ góc sân thượng này nhìn ra những cơn gió đảo trời dáo dác, mình bỗng thấy mình hiện nay giống y như cái cầu thang thóat hiểm. Cũng chật hẹp và vô dụng, rồi cho đến một hôm, người ta dụng tới một cách quá tải… để rồi…

 

 Tháng Sáu…ừ, Tháng Sáu rồi cũng qua…

          Bạn hỏi, vô cùng nhỏ nhẹ: Có đi đâu đó vài hôm cho thư giãn mình một chút không? Mình lắc: Không! Cơn bệnh vừa rồi hình như vẫn còn váng vất. Mình vẫn chưa thấy khỏe lên và chưa thấy muốn làm gì, ngòai việc… kiếm cơm (!). Vẫn chưa định hình trong đầu về một nơi chốn nào đó cụ thể muốn đến. Dù rằng, trong lòng thì đã có rất nhiều địa chỉ “muốn về”. Mình nợ nhiều nơi, nhiều người lắm về một lời hẹn hò hạnh ngộ. Nên cứ lúc nào muốn đi, là lại cảm thấy dùng dằng nơi này hay nơi nọ. Bạn hiểu mình phải không, Tháng Sáu? Cái hiểu theo năm tháng cũng tràn trề, nên cố ngăn một viên sỏi không thả xuống vào ly nước đã quá đầy. Mình luôn muốn dựa đỡ vào cái nhường nhịn đó, để biết Tháng Sáu sắp qua, ta có một ngày…

 

Tháng Sáu…ừ, Tháng Sáu sắp qua, rồi cũng qua…

Không biết những nụ hồng Tháng Sáu, gai có còn sắc nhọn?

Đâu đó người trồng, nở trên vườn Nhớ

Ta quay về, cổng đóng, then cài, không dám gọi

Một lời: Tháng Sáu ơi!