Thứ Bảy, 21 tháng 8, 2010

Entry chúc mừng Chị- mừng Hiếu... cho ngày đám hỏi của Hiếu

Sáng mai...Chị sẽ đường bệ đi cùng con trai, cùng bạn lễ, cùng một đòan "đủng đỉnh đùng đinh" với những quả hồng, hộp đỏ, để mần một vai- có thể nói là vai khó nhất, mới nhất và lạ lùng một chút trong đời: Mẹ chồng!
Sáng mai... Chị sẽ rất vui được sửa cà vạt cho Hiếu, vuốt nhẹ lại nếp áo cho con, chú ý đến mái tóc rẽ ngôi của cháu, sẽ tất bật mở ra, đóng vào các quả, hộp chờ đến giờ đại cát để lên đường làm nhiệm vụ lớn trong đời của một người Mẹ: Hỏi vợ cho con trai!
Sáng mai...
chắc chắn trong bao lo toan cho ngày "đại hỉ" của con trai mình, Chị sẽ có những khỏanh khắc rất êm dành cho nỗi nhớ về Anh. Êm vì đó là nỗi nhớ thôi không ray rứt nữa, bởi Chị biết tuy Anh đi xa, nhưng 30 năm qua vẫn chưa từng một ngày không bên Chị trong từng bước chập chững của con trai mình và hôm nay Anh chắc chắn đứng bên Chị, không lẫn vào đâu được, để tiếp thêm nghị lực và sức mạnh vào cái dáng bé nhỏ nhưng can cường biết bao của người vợ Anh yêu...
Sáng mai...Chị sẽ bắt đầu tiếp nhận một cô bé lạ hoắc bước vào nhà mình và gọi mình là Mẹ. Sẽ thay Chị, từ đây, chăm sóc cho con trai của mình ( đứa con trai Chị vẫn xem là bé, nhưng thật ra nó đã là chỗ dựa vững chãi cho "người dưng" từ lâu rồi) và nhận lại sự chăm sóc thương yêu của đứa con trai đó. Cái chăm sóc thương yêu mà trước giờ vẫn chỉ dành cho Chị...

Sáng mai... Chị sẽ nhìn thấy lại chính mình 30 năm trước trong hình ảnh cô bé e ấp đó. Sẽ thấy ánh mắt non trẻ đó nhìn mình đầy lo lắng, như chính Chị cách đây 30 năm... Chị sẽ nhìn thấy mọi điều với mình như mới hôm qua, hôm kia. Em tin, trên con đường thênh thang lộ lớn, êm mát lộ nhỏ sáng mai, Chị sẽ bình an nhớ về 30 năm trước, nhớ Anh- với lời thì thầm: hôm nay con trai chúng ta đã thực sự trưởng thành! Em tin, Chị sẽ có những nụ cười hiền hòa nhất, những dặn dò trìu mến nhất, những tâm sự chân thành nhất dành cho cô bé ấy và cho gia đình cô để từ hai gia tộc lạ xa, bắt đầu từ ngày mai, Chị và họ sẽ có chung một niềm vui, nỗi buồn, sự lo toan về đôi uyên ương trẻ ấy. Em tin- vì đã biết về Chị đủ để rất tin- trong vô số những bà mẹ thương con rất mực- Gió là một. Và trong một ít những bà mẹ chồng thực tâm coi dâu là con gái-Gió cũng sẽ là một...
Và em tin, sáng mai, Chị sẽ hạnh phúc thì thầm với Anh rằng: Em đã đi trọn "con đường" với niềm tin mà Anh để lại, dẫu chưa khi nào dặn dò. Rằng, em đặt tên cho con chúng ta là Hiếu, vì biết chắc, nó sẽ thay Anh, chăm sóc cho ông bà, cho mẹ bằng cả Anh Em cộng lại...
Em tin, nên thành tâm mừng Chị, mừng Hiếu...Ôm hai mẹ con thật chặt, bằng niềm vui chia sẻ thật lòng...


Mập M

P/s: Nguồn Ảnh Google và Mập M

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

Entry post lại- Những chuyện tình tan vỡ...

For My love

Tình không những chỉ đẹp khi còn dang dở mà còn mắc cười nữa …

Tui đọc trong truyện , trong thơ, rồi coi phim bộ Hồng kông ( hồi thế kỷ  trước, phim Hàn Quốc ( bước sang thế kỷ này) -thường thì tui cũng hok mấy can đảm xem trọn bộ ( tui khóai phim Hành động Mỹ hơn ) nên ví dụ phim có 30 tập thì tui mướn tập 1 ( coi để biết diễn viên – bao giờ cũng “ ra hết” ở tập 1 ), tập 5 ( để bắt đầu quá trình tay ba tay tư , tình –tiền-thù hận), tập 15 để biết thêm diễn tiến, tập 25 để coi các nút thắt…cổ lên cao trào và tập 30 để biết kết quả -thấy sao người ta iu nhau mừ vất vả wá, vật vã wá, iu gì mà tới lúc rã đám lại nhớ nhau khôn nguôi, nhớ đến đời con, đời cháu luôn nữa. Rồi đâm ra “yêu wá hóa hặn” – trút lên đầu con cháu, thiệt là tội nghiệp tụi nhỏ. Trong mấy phim tui coi, tội ơi là tội, nước mắt đâu ra mà họ khóc wá chừng khóc, khóc từ tập 1 khóc dài dài cho đến tập 30, khóc hòai hok lo làm ăn gì hết từ ông Tổng giám đốc đến bà nhân viên PR …Tui ngồi coi phim cứ “bình lọan”: Ở Mĩ mà cứ tới chỗ làm là khóc thì nó “cảm ơn” sớm rồi! Ra lề đường ở hết ráo rồi! Mẹ tui với chị hai tui khóai phim bộ, khóai các bi kịch nên cứ la tui là “kém văn hóa” coi phim mà cứ “dành viết kịch bản”, bị tui cứ nói trước cái gì zí tỉ như: Tập sau nó tát nhau nè nghen – là tát thiệt hay tập tới nó bắt gặp tình địch

đang ở với tình nhơn là y chang. Tui coi phim rồi đối chiếu với “thực tế sinh động” là mấy cái chiện tình iu của chính tui, chính bạn bè tui ,tui thấy sao “đời chẳng như phim” nên cách đây mấy tháng, định viết một cái “lựng án tiến sĩ giấy” đầu tiên về đề tài tình yêu trong đời tui. Chưa kịp viết xong , một “phản biện” đã sơ tuyển và nói: Dẹp! thì tui chẳng mấy chi dè dặt cái “mối tình đầu” đó mà dẹp liền. Nhưng …cũng hơi tiếc, nên hôm nay tui quyết định “chuyển thể” từ “lựng án” sang “hồi ký” để viết lại cho con cháu đời sau biết tui cũng đã bị “tan vỡ” đến mấy chục “mối

tình đầu” mà tình nào cũng đẹp như mơ, song tui đâu thấy tui vật vã , “ thù hặn” gì ai đâu , thậm chí , khi nghĩ lại còn mừng cho “người dưng thóat tội” nữa chớ. Tui thấy tui iu hàng tỉ người một cách rất đơn giản, cứ anh nào chở nổi tui là tui “cảm mến” liền, trong hàng tỉ đó cũng có khỏang vài ba anh “xui”, nên cũng “cảm mến” lại tui. Và tui nhớ nhất có hai mối tình đã “tan vỡ” trong hòa bình mà nay nhớ lại thấy cũng buồn cười, thấy nó dở dang mà dễ thương. Mừng cho người,

mừng cho mình , nên nhỏ “thuốc đau mắt” để kể rằng :

-Chiện 1 : Thời khó khăn, tui hay zô Chợ Lớn mua giấy về cho wán photocopy của trường. Đi mua riết thế là thành “mối wen” của các hàng giấy. Trong số đó có một anh chàng người Hoa, chủ tiệm giấy, rất chất phác và tỏ ra có “cảm tình” zí tui. Người Hoa hay lắm, có cảm tình zới ai là họ dắt đi ăn ( chắc họ biết câu châm ngôn: con đường đi vào trái tim ngắn nhất là đi xuyên qua cái bao tử ). Anh chàng này không những dắt tui đi ăn, còn dắt tui đi uống cà phê ở tiệm một ông Tàu già rất đặc biệt. Cà phê không uống ly mà uống zô một cái tô trẹt . Ăn uống đâu chừng chục lần, chắc ảnh thấy “hao” nên dắt tui về nhà ăn ( mẹ tui “hoan nghênh” dữ lắm, nói tui cứ “công khai” tật xấu cho người ta biết, chớ không thôi sau này người ta nói mình lừa ). Sau khi ăn cơm khỏang vài lần, ảnh dắt tui đi uống cà phê và nói một cách rất khổ sở: Má ngộ nói, nị làm cái chi cũng lẹ làng ( ăn lẹ, uống lẹ, rửa chén cũng lẹ), má ngộ ưng cái pụng lắm. Ngặt “có liều”, má ngộ nói nị nói nhanh wá. Sau này lỡ nị chửi, má ngộ nghe hổng kịp chắc má ngộ tức chết lớ! Trời , lý do gì ngộ vậy, tui mới cười cười nói: Nị zề nói zí “mà má” của nị “lừng” có lo, ngộ nói nhanh chớ lúc ngộ chửi là chửi chậm lắm! Tui tưởng “trấn an” vậy là ảnh sẽ mừng. Nào dè ảnh tức đỏ mặt, ngồi uống ừng ực hết bình trà xong mới nói zí tui: Zị thì nị li mà kiếm cái nhà khác lể chửi li nghen! Và không nói tiếp thì ai cũng biết, thế là “xong phim”, thế là chưa kịp có câu “ngộ ái nị” thì đã “ngộ lường ngộ ,nị lường nị” rồi. Mà sau đó hok hề có óan giận, trách hờn gì , “công tư phân minh” trường tui vẫn mua giấy của tiệm ảnh ( có điều tui không đi mua nữa mà để người khác đi và giá giấy cũng lên xuống thất thường hơn hồi tui đảm trách) .

-Chiện 2 : Cách đây đâu gần chục năm thì tui bị một cơn đau bao tử tưởng chết, số kí lô cơ thể tụt dốc một cách kinh khủng, nhờ vậy được cả dáng lẫn da. Trong thời gian này wen được với một anh chàng ở TT ngọai ngữ, hiền lắm, con nhà gia giáo mà gia đình ảnh lại ở nước ngòai hết, còn ảnh hok biết kẹt sao lại ở lại. Sau này mới biết ảnh là con trai một, nhà đi vượt biên sợ nguy hiểm nên để ảnh lại cho nhà nội. Wen tui rồi, ảnh kể sao đó, má ảnh – một bà mệ Huế - tức tốc bay về VN. Thời đó cũng còn khó khăn, mà mẹ tui cũng ráng làm “mâm cao cỗ đầy” mời “người ta” một bữa cơm thân mật. Tui có dặn mẹ tui: con hok có biết nấu món nào hết đâu nghen, mẹ đừng “làm bộ” nói, người ta tưởng thiệt, tội nghiệp! Bữa cơm trôi wa một cách “nặng nề”, vì nhà tui vốn “bình dân” lại ham nói, ham giỡn , cứ tới giờ cơm là cha con, chồng vợ thi nhau nói, kể, chọc ghẹo nhau, ồn như cái chợ. Nay ăn cơm “cung đình” nhai cũng nhai nhè nhẹ, cười nói cũng phải “gia giảm”,

nhìn gia đình tui ăn uống một cách "bứt rứt" mà tui thương đứt ruột. Riêng phần mình, thiệt tình tui ăn mới có phần ba bụng là đã ngán ngược nên bỏ wa bàn con nít ngồi chung zí mấy đứa cháu. Lúc đó “mình mới thiệt là mình”, vui ơi là vui, tui ăn thêm được hai phần bụng nữa, chỉ có các cháu là rầu. Bà chị tui cứ phải đứng lên ngồi xuống tiếp thêm đồ ăn wa bên này để các cháu khỏi “thiệt thòi”. Mấy bữa sau, má ảnh về lại bên kia, ảnh mời tui ra wán nước, mếu máo nói: Mạ nói là mạ

già rồi, hay chóng   mặt, mà nhìn bồ ngồi với mấy cháu “múa đũa với múa mỏ” mạ sợ wá, mạ nói thương mạ với con ơi! Trong bụng tui đã buồn muốn chết, nhưng ráng vớt vát: Nhưng còn anh, anh sao? Đến lúc này chắc ảnh “kiềm chế” hết nổi, mếu máo to hơn: Anh …anh còn bị chóng mặt nặng hơn mạ …anh nữa! Hic! 

Hai mối tình wá khứ của tui, bắt đầu thì khác nhau nhưng “giữa wãng” thì đều có mấy bữa ăn và kết thúc nào thì cũng diễn ra ở một quán nước. Bi giờ ngẫm nghĩ lại mới thấy, không chỉ nước gắn liền với tình iu (chỉ khác là trong phim thì nước mắt còn ngòai đời thì nước …cà phê , sinh tố …tá lả) mà tình iu còn gắn với thức ăn nữa. Tui nhớ là tui cũng buồn nhưng tui cũng nhớ rất rõ là tui hok khóc lóc gì hết, chỉ thấy mình cười suốt trên đường về nhà. Tui kể cho lũ bạn “trời đánh” của tui nghe. Tụi nó nắm tay tui chặt lắm , an ủi: Thôi , coi như số nhà người ta hên, chưa đỏan. Mày đỡ mang tiếng “sát mẹ chồng”. Cái số mày thiệt lận đận, cái này kiu bằng là cái số “đáng đời” …tui sống trong sự “an ủi chân tình đó” của bạn bè, hok dám kể thêm cái cách an ủi của gia đình tui, sợ “đời sau học tập” rồi “làm tới”, “ở giá” cả đám thì “ăn hặn”. Riêng phần mình, tui “tìm wên trong ăn uống” và ngẫm ra: Con đường ngắn nhất để dẫn tới mà cũng giết chết tình iu là thông wa cái bao tử! Hic !

Tình vẫn đẹp cho dù dang dở và vẫn vui khi ta thấy buồn cười !

Thứ Sáu, 6 tháng 8, 2010

Entry cho N.Nhi và T. Nguyên... Với tất cả sự thương mến của Mập!

 

Thư cho mai sau

Gởi những đứa con gái, con trai giỏi giang yêu quý!

          Từ phi trường Con Gái gọi về từ giã trước giờ lên máy bay. Sư Mập ngỡ ngàng một lúc, rồi mới có thể khỏa lấp sự nghẹn ngào của mình bằng những câu đùa tếu rất ngô nghê. Bởi Sư Mập hình dung, nơi cái sân bay-chợ náo nhiệt những dùng dằng đi-ở đó, bà nội, ba má, em gái cưng và các chú bác của Con ( hy vọng có cả một ông bố nuôi “nho nhỏ cái đuôi gà cao”- nhưng Q. không “đeo cái dải yếm đào”, Hic!) đang đặt ra ngòai mọi quan tâm khác mà chỉ dán mắt vào Con- người chỉ ít phút nữa sẽ “nghìn trùng xa cách” với rất nhiều niềm thương nỗi nhớ. Sư Mập hình dung, để, không làm sao có mặt ngay nơi đó, nên không làm Con Gái nặng gánh thêm bằng những nghẹn ngào riêng của mình. Con Gái rất yêu! Cảm ơn Con, trước giờ lên máy bay, bịn rịn với nhiều thương mến, vẫn kịp dành ra cho Sư Mập tệ hại này một lời chào. Sư Mập hiểu luôn, Con không chỉ muốn từ giã, Con còn muốn gởi gắm luôn “hai thân già” là bạn yêu qúy của Sư Mập, gởi gắm luôn đứa em gái rất cưng mà Con hông muốn chia xa…Sư Mập đọc ra trong lời chào đó của Con một nhắn gởi:  Bà nhớ tới chơi thường, tấu hài cho “mí ngừ” đó bớt…nhớ tui, nghen Bà! Và Sư Mập, trong lời chia tay –cố mà tếu táo với Con- đã thầm Dạ! một tiếng dạ không rân trời, nhưng hiểu hết sức nặng mà từ đây mình phải chia sẻ với Con…Con Gái!

          Và đây Con Trai…cũng chỉ có hơn 10 ngày nữa, Con cũng sẽ

ra đứng nơi cái chợ-sân bay này để làm động tác “chào từ giã” những người thân yêu như “chị Con Gái” kia đã mần để tìm về một xứ sở mà Con biết nó sẽ cho con cơ hội : “Học như con muốn!”. Con cũng sẽ ra đi trong nhiều thương nhớ của hai bên nội, ngọai, ba má và các dì cậu cùng các em của con. Ra đi trong hành- trang- thương- nhớ có thêm mội nỗi nhớ-chưa quen từ Dì Mập, từ ngày Con trót “xui rủi” wen biết Dì. Ra đi và Con biết, từ nay, mọi việc con làm, mọi đường Con đi sẽ do con tự chọn, tự quyết, tự chịu trách nhiệm, và Con cũng biết luôn đó chính là cái mà Con muốn khi Con được cho cơ hội này.

Con Gái, Con Trai thương mến!

          Sư Mập không có bà con cật ruột gì với hai Con, chỉ là “một người wen, vô tình các Con nhận lấy”, nên khó mà có thể “chất” thêm vào hành trang của các con bất cứ gánh nặng nào. Ba má các con đã không, ông bà hai bên cũng không, nên Sư Mập lại càng không. Mọi người chỉ muốn các Con, khi có cơ hội, hãy thỏa sức học, thỏa sức tiếp thu những điều đáng học, vì đó là những tài sản vô giá mà không ai có thể kiếm ra cho các Con ngọai trừ chính tụi con. Mọi

người- cũng như Sư Mập- tuy không nói ra, nhưng cũng thầm mong rằng: Trên con đường “thỏa sức”đó, các Con sẽ là những Con Người xứng với hai chữ của nó khi được viết hoa. Riêng Sư Mập- vẫn muốn “tham lam” thú nhận thêm một điều. Một điều mà nếu Sư Mập nói ra, e là sẽ bị “ném đá” bởi cái viễn vông của nó. Nhưng nếu Sư Mập hông đựơc nói, thì e là Sư Mập sẽ “tự ném đá” vào chính mình. Đó là: Các Con là những đứa trẻ may mắn, trong hàng triệu triệu đứa trẻ bị đưa ra làm “thí nghiệm” rồi “thí điểm” và cuối cùng là “thí luôn” bởi một nền giáo dục không giống ai từ những cái đầu “ không bình thường” của những kẻ “lôm côm” nhưng “cộm cán”. May mắn vì tuy là “nạn nhân” nhưng các Con lại có cơ hội để “tự cứu mình” trước khi “khỏi cứu” so với nhiều đứa trẻ khác. Bằng vào cơ hội đó, Sư Mập- trên tư cách của một kẻ cũng tham gia “nhiệt tình” vào cái nền giáo dục “không không không wài” đó- chỉ xin các con một điều rằng: Ngày nào đó, khi công đã thành, danh đã tọai, khi thời gian xa cách với các Con đã đủ lâu và khi "biển đã giúp nối lại các miền mà nó trót chia ra", các Con muốn làm nhiều hơn một điều gì đó cho cộng đồng, thì xin hãy nhớ đến cộng đồng những đứa trẻ Việt Nam. Hãy quay về, nếu các Con thấy việc “quay về” đó có ích, để góp một tay “sửa sai” cái mà Sư Mập và nhiều người khác đã trót bày hày ra hôm nay. Sư Mập tin, tới thế hệ của tụi con, hấp thu được những tinh hoa xứ người, các Con sẽ công bằng, khách quan và khoa học hơn cho việc phải “dạy con người ra sao” trước khi “đẩy nó” thành Người …không ra sao…Sư Mập cũng tin, tới ngày đó, khi các Con bắt tay làm, thì những cái đầu “lôm côm mà cộm cán” như Sư Mập hôm nay đã “đi chỗ khác chơi” hết rồi… hoặc có còn ngồi đó, thì cũng chỉ ngồi trong các Viện Dưỡng Lão …đếm lá mùa thu rơi mà lảm nhảm : Mỗi năm, khi trên không bàng bạc những đám mây và lá ngòai đường rụng nhiều… thì trẻ em không còn nháo nhác “sợ” tới Trường, người lớn của trẻ em không còn nhác nhác…gấp đôi vì “cái sự sẽ tới…trường” của con em mình…Tất cả sẽ hòa vào niềm vui “được đến trường” gặp Thầy, gặp Bạn, gặp tri thức, gặp nhân văn, nhân ái, nhân quần… Sư Mập tin, ngày đó, nếu còn ngồi đâu đó- lề đường uống cà phê cóc hay Viện Dưỡng Lão nào đó, thì sẽ cười móm mém nhìn tụi Con đứng trên những chỗ xứng đáng, hân hoan tuyên bố : Năm học mới bắt đầu!  bằng một niềm vui thật từ đáy lòng trào ra…

          Và bởi “viễn cảnh huy hòang” đó, cho phép Sư Mập hôm nay, khóc lên một tiếng khóc mừng để tiễn chân tụi Con lên đường du học với rất nhiều thương mến và an tâm…

          Yêu tụi con với tất cả tấm lòng và Sư Mập xin được ôm tụi Con bằng cánh tay bầm dập nhưng trái tim thì vẫn còn khá …ổn của mình…Mong cho  “chân cứng đá mềm”, mong cho “gai đời” đừng quá nhọn…với tất cả những đứa bé giỏi giang, ngoan lành như tụi con…Yêu mến đầy vơi!

 

Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010

Entry cảm ơn ...băng đảng của lòng ...Mập...

“Buôn có bạn, bán có phường…giang hồ cần có băng đảng…hehe!”

Chủ nhật 01/08/2010 là một ngày gứt đẹp chời…định chở SuMô đi học, thì trốn luôn …việc nhà mà lang thang chợ sách…Bạn gọi về đòi mua môt số sách từ hồi …tắm mưa. Lâu rồi, “Người” không có “đòi hỏi” gì “đáng kể”, nay có “nguyện vọng” nên phải đáp ứng…Hic, thiên bất dung…làm biếng…vừa ra khỏi nhà được 100m, một chiếc taxi trờ từ trong hẻm ra quá nhanh ( mà chắc Mập cũng đang lơ đãng) thế là…ầm…

Kết quả: Bàn tay trái dập, bị một vết cắt ngay ngón út khỏang 1.5 cm, máu chảy rất tươi tắn ( Bạn nói là nhờ hiến máu nhân đạo 28 lần!). Nghe đau như ai đập khắp nửa vùng bụng trái, cẳng chân trái run bần bật vì đau và nguyên cái mặt thì …lung lay sau khi “đập thử” vào kiếng chiếu hậu xe Taxi. Nhìn sang SuMô mặt xanh lè, Mập vẫn còn tỉnh, nén đau, tắt máy xe quay sang rờ rẫm khắp người cháu coi có bị sao không trước khi không gượng nổi ngồi bệt xuống hành lang nhà người ta và sắp xỉu vì đau…

Hậu Quả: Anh Taxi làm dữ, nói Mập chạy ẩu ( hic! Mập nổi tiếng trong xóm là chạy chậm…phát ghét, điều này có Chị Hà, Chị Cẩm Minh,CNB và PN làm chứng, vì Mập chở nhiều lần òi!), đòi làm…ăng kết. Mập đau quá, mắc lo cầm máu hông thèm trả lời. Má thằng Bờm sau khi cầm máu cho Mập xong chạy về kêu công an Phường…

          Đầu tiên là đám bạn xe ôm nghe tin, chạy tới. Sau tới hai anh Công an Phường, rồi hàng xóm láng giềng…Mưa bắt đầu rơi, ai nấy thấy Mập ngồi ở lề đường là mặt mũi hằm hằm…anh chàng Taxi bây giờ mới biết mình…dại, đụng trúng ổ Chị Hai Phú Nhựng mà hem hay…Mấy anh xe ôm sừng sộ, đòi đập xe, có cả một nhỏ bạn chung xóm giờ là Việt Kiều ( nhưng không yêu nước- Nó nói vậy đó!) mới về, chạy ra ( Ở Mỹ lâu mà nó nói y như giọng Dziệt Lôm: Xe anh là taxi đụng xe honda là anh lỗi!???), anh công an thì hất hàm hỏi: Bi giờ tính sao, câu xe về Phường rồi tính… Anh taxi xanh lè mặt ( độ xanh hông kém Sumo), xin lỗi rối rít, móc bóp tính đưa tiền mua dầu xoa bóp…Lúc đó, Mập mới thều thào lên tiếng ( Vì Mập cũng thấy mình có lỗi, chắc do lơ đãng hông “phát hiện” xe ảnh trờ ra- nhưng Mập chỉ nói trên blog thôi, còn ngòai “hiện trường” lúc đó thì “ngu sao nói”!): Tui hông cần tiền của Anh! Chỉ trách Anh hông có tình người. Suốt từ này đến giờ, Anh chỉ lo giữ xe tui, còn chưa nghe hỏi han tui một tiếng! Đám bạn xe ôm gầm lên tính mần dữ, Mập lại phải can…rốt cuộc đừơng ai nấy đi. Taxi còn phải chở Mập dìa tới tận nhà…( Ghi chú thim một chút: Nhìn cái hông xe Ảnh móp một miếng chà bá mà thương…)

Kết lựng: Về đến nhà mới thấm đau, nằm li bì từ sáng đến lúc Chị Bác sĩ “hồi gia”…à lộn, “tại gia” đến nắn bóp vô mấy chỗ bầm, đau đến điếng người phải mở mắt ra …hét…Nhìn ánh mắt thương hại của Chị mà thấy đời …đỡ khổ. Chị phán một câu mà từ má Nga đến Lu Su Bờm xanh lè mặt: Mập nghỉ mần, dưỡng thương 1 tuần. Nguyên phía trái giữ yên, chườm đá, uống Panadol chống đau…Hết! Nghe xong câu này, Mập lại …ngủ tiếp. Mặc mọi người chườm chiếc, xoa xiếc gì đó…

          Buổi xế chiều, nhờ Bờm chạy vào multi đưa tin cho “người” vì một chuyện gấp khác. Thằng Bờm loay hoay mãi không vào được PM, thế là nó treo note…Treo xong không cần biết có được không, nó thóat ra rồi chạy đi chơi. Đến 22h40 đêm thì CNB gọi lên hỏi thăm. Lúc này đã ăn được 1 chén cháo( không hiểu sao phải ăn cháo?) mới tá hỏa chuyện thằng Bờm treo note, nhưng không sao lết ra máy để coi coi nó nói cái gì…Đến trưa hôm sau nó về thăm, mở máy ra Mập mới thấy cái note đúng xì tai Bờm( Bác Pink mắng nó nghe vừa mắc cười vừa …đáng đời) và đọc cho nó gõ vào mấy hàng thông tin để các Anh Chị, các Bạn không sốt ruột. Và rất cảm động khi nhận được sự thăm hỏi ân cần . Chị Holanhuong chạy vào đầu tiên thất thanh, lo cho cái đầu của Mập “có vấn đề” ( Chị Hương yên tâm, em vẫn nhớ em hứa mua tặng chị một đôi dép râu model mang mùa mưa và xin chị hai cái wần về tháo ra ráp thành ba cái hehe!). Minh Ròm Oslo

còn tống cả một cái PM về “la hét” Mập…Hay nhứt là Chieuchieu tỷ tỷ đã “đóan” ra “bi kịch” của cái taxi bị Mập tông và chị Pink-heart “nâng quan điểm” về vụ “đổ thừa” lún đường thành hố cho Mâp- chắc Pink có em út mấn bên công ty cầu đường? hehe! Mẹ BB mắng cho một hơi! Khánh Lam thì lo ngại Mập “nằm một chỗ” rồi “đòi ăn” nên đã “cảnh báo sớm”! Đến Chị Gió thì động viên bằng cách “đưa mồi ra dụ…mau khẻ cho nhậu”. Gió còn gọi điện thọai từ một “số lạ” để hỏi thăm ( Em nghi số này là điện thọai của Trường- nghĩa là Gió lôi em vào hành vi tham nhũng có yếu tố khách quan, hihi!). Chị Yến thì “ăn bớt” chút đỉnh giờ làm việc gọi tới han hỏi và cũng mắng cho mấy câu…Anh Thedung và chị Banglangtim gọi điện thăm, sợ “tốn tiền” Anh Chị nên Mập em chưa kịp nói hay là mấy tuần nay mình bàn tán wá nhìu về chiện Tình yêu của Độc thủ Tây Cuồng Dương Quá- Tiểu Long Nữ, mà đại hiệp giận, xô nhẹ em một cái cảnh cáo?... HoasiNgodong thì mừng thấy em vẫn…ba lơn, Anh Năm Dũng, Comieng và Thithao ở rất xa vẫn “chạy về” han hỏi…Cả Uyển Văn ở Trà Vinh, Doankimngoc, Cuaso và Hoanglangtu- các em Mập mới vừa làm wen được…cũng hỏi thăm…

Hic, rất cảm động khi được bè bạn chung xóm “hù” giúp anh Taxi và “khiêng” Mập về nhà. Rất cảm ơn các Anh Chị, các bạn đã wan tâm em và wan tâm tới các “đối tượng” bị em liên wan trong cú va đập này. Em phát hiện không gì bằng “chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng”, mấy bạn xe ôm thì hông nói, chớ mí anh công an phường đi họp tổ dân phố hay bị Mập ý kiến này nọ, hôm đó cũng dễ thương …hông ngờ luôn…cho nên hỏi sao băng đảng không bành trướng, vì Mập em nghiệm ra rằng …có băng đảng là rất vui, nhất là khi ta nhận được từ băng đảng đó những chân tình mà e trong “cõi đời ô trọc” bây giờ, hiếm khi tìm thấy…

Trân trọng cảm ơn…Cảm ơn cả giang hồ blog cho em có may mắn “va trúng” các bạn một lần… Một lần thôi cũng đủ hắt hiu òi…Hihi!

P/s: Entry này em lại phải nhờ Thằng Bờm gõ hộ, thằng này chơi game bằng hai tay thì giỏi chứ gõ  chữ thì mổ cò, luộc ốc nên rất củ chuối. Nó vừa gõ lại vừa hỏi “ý nghĩa” của đọan gõ và đòi phân tích nên làm Mập rất mệt và cáu. Văn chương không bóng bẩy như mọi lần. Mong cả nhà thông cảm…

Thứ Năm, 22 tháng 7, 2010

Entry cuối Hè 2010- Nhìn lại mình đời thấy rong rêu...

Từ một entry nơi nhà Chị Gió, nói về việc có những người “dũng cảm” nhận mặc các chiếc áo “quá rộng” so với size của mình. Cái size ở đây nó nằm ở chỗ kích cỡ của cái mà người ta vẫn gọi là “năng lực”- khả năng- thực lực – của mỗi người. Đọc xong thấy “rát mặt” và buồn mênh mông. Nên…

 

                                            Nguồn ảnh Google- Ảnh chỉ mang tính minh họa

Tôi đi …casting …làm diễn viên

Tôi hồi nhỏ…khác với tôi bây giờ nhiều lắm…

Hồi nhỏ, không biết “ông ứng bà hành” mần sao mà tôi lại rất…tự tin vào… “nhan sắc” của mình. Tự tin tới nỗi, khi coi phim “thằng khờ ra tỉnh” về, ai hỏi tới ước mơ về cuộc đời sau này, tôi đều dõng dạc trả lời: Con sẽ đi mần…tài tử…xi la ma… Tự tin đến nỗi tôi bỏ qua khuôn mặt nhợt nhạt của bố mẹ, đôi mắt thất thần của ông bà và những cơn đau bụng …lăn lộn ( chúng tôi vẫn gọi là “dãy đành đạch”) của anh chị em trong nhà…

 

Lớn lên rồi…lượng đổi thì chất cũng… giảm…

Lớn lên một chút, ý thức rồi, tôi dần dà thông cảm sâu sắc với những trạng thái “xây xẩm” mà mình gây ra cho người thân. Nhưng hiểu là một chuyện, ước mơ vẫn không vì thế mà …tắt đèn. Song, tiến bộ hơn một chút, tôi chuyển từ mơ ước làm tài tử xi la ma sang thành…diễn viên kịch nói. Và cái gánh đầu tiên tôi nhắm tới là Đoòng kịch “Tuổi Trẻ Cười Sống”. Tôi mạnh dạn tới xin đầu quân, người ta nhìn tôi khoảng từ 5 đến 60 giây, ngồi nói chuyện khoảng từ 5 đến 60 phút, và sau đó tôi nhận được một cái Ken Sồ lét tơ ( Cancel letter) với lý do: Mong chị thông cảm, Đoòng không thể nhận chị vì lý do phải bảo đảm…sức khỏe cho cộng đồng… Buồn ghê gớm, nhưng tôi vẫn khôn nguôi niềm hy vọng với sân khấu. Tôi phát hiện ra, không mần sân khấu phông màn, thì mình có thể đi mần với …sân khấu cuộc đời. Và tôi làm một cái chiện còn gây ra trạng thái “xây xẩm tăng le vồ” cho gia đình khi trình diện cái đơn…thi vào Sư Phạm. Vậy mà đậu, vậy mà học ( 3 năm học Sư Phạm, tôi đã kịp biến cái lớp học của mình thành một nơi thí điểm những khả năng “gây sốc tai hại” của tôi- Thầy cô và bạn học, tất cả đều có lần là “nạn nhân chiến cuộc…sốc” ). Rồi tôi ra trường, đi dạy, nhận ra cái sân khấu bục dạy còn hay hơn nhiều so với cái sân khấu kịch. Mỗi tiết học với mỗi lớp học khác nhau, tôi khoác lên người mình một cái vỏ ngoài khác: Học sinh giỏi thì phải ra dáng “giáo sư”, học sinh dở mà ngoan thì phải đóng vai : Bụt đây, sao con khóc! Với học sinh dở mà quậy thì “đúng hệ” nhất: Ê, các con có nhìn thấy “hàng nóng” của cô chưa? …Cứ thế, tôi đi qua 26 năm “diễn viên” gạo cội của mình với vô số vai diễn, đa phần là diễn viên hài kịch, một ít bi kịch, ngạc nhiên là không hề có ..chính kịch, tất cả đều là kịch “nghiệp dư” mà nó níu tôi lại mới kỳ…Và tôi chưa hề mần một cái đơn nào xin phong tặng danh hiệu  “nghệ sĩ nhân dân”. Với tôi, khi học trò cũ gặp lại đồng nghiệp trong trường với câu hỏi: Cô M. còn dạy trường mình không Thầy/cô? Cô M. còn…dữ không Thầy/cô? Là bằng chứng hùng hồn nhất cho việc tôi “sống mãi trong lòng nhân dân học sinh”, hehe!

Tôi già đi…nhận một vở kịch…không giống ai…

Người ta nói “nghệ sĩ” là những người ít nhiều ngu ngơ. Tôi không ngơ, nhưng ngu. Vào gần trót đời, quá tin vào một lời trong “kịch bản” : Anh tốt, vậy hãy vào một “tập đoàn tốt” để phát huy năng lực. Tôi đi casting vai diễn này, và được nhận. Từ đó, người ta giao cho tôi một số vai “có hạng”: Tôi phải rình người này, bắt người kia. Phải chỉ đạo và giám sát. Phải chứng minh với cuộc sống rằng “đời rất đẹp khi ta chưa…bẹp”. Tôi- như mọi lần diễn khác, thuộc làu kịch bản và tự diễn tập nhiều lần trước khi diễn thật. Sân khấu bục giảng- với tôi là một “thánh đường” đúng nghĩa. Tôi nghĩ ngay cả khi mình cười trên sân khấu này, thì cái cười đó cũng là “cái cười làm thế giới trong sáng” hơn…Nhưng rồi, tôi nhận ra, vở kịch mà tôi nhận là kịch trong kịch- người ta diễn đúp nhiều vai trong cùng một thời điểm, trong khi “chạy đường dây” tôi ngu ngơ “trung thành” với kịch bản được giao của mình. Tôi nhận ra, chung quanh mình, một số diễn viên coi sân khấu không phải là “thánh đường” mà là “miếng đường”. Họ- như con kiến cần mẫn, mỗi ngày đục vào miếng đường đó một ít, tha đi, và để lại nơi miếng đường những nhớt dãi rất đắng. Tôi, thỉnh thoảng say sưa “diễn”, không để ý, thế là trượt chân té ngay trên “đống thải” của đồng nghiệp mình. Té đau, song nhờ thế, khi níu phông màn lê dậy, tôi nhìn thấy nước mắt của các “khán giả bên ngoài”. Họ khóc không chỉ vì “khán” phải kịch “giả”, họ khóc còn vì dành chút nước mắt thương những vai diễn của tôi, thương những lần tôi té ngã. Có người còn định mua tặng tôi một đôi giày “có đinh”… tôi nhận ra, mình casting nhầm kịch, nhầm đoàn kịch, song khán giả mua vé thì không nhầm. Họ biết là “hàng giả”, nhưng vẫn coi, coi để thấy nó giả đến thế nào…

Giờ cho tôi nói lại ước mơ của mình, tôi vẫn sẽ nói: tôi muốn mần…diễn viên, để “cuộc đời kịch” dạy tôi cho dù là “diễn”, thì cái nơi đất “diễn” đó tôi vẫn phải có cái mà ngay khi tôi té xuống, người ta vẫn cúi đầu chào…Thưa Cô!

 

 P/s: Nguồn ảnh Google- chỉ mang tính minh họa!

Thứ Tư, 14 tháng 7, 2010

Entry For 15 July , 2010 - Lời xin lỗi vắng không...

TT - Chỉ vì cho rằng mình làm bài thi ĐH chưa tốt, Trịnh Công Sỹ - học sinh giỏi của Trường THPT chuyên Lê Khiết (Quảng Ngãi) - đã tìm đến cái chết. Sự ra đi quá đột ngột của cậu học sinh mới tròn 18 tuổi khiến cha mẹ, bạn bè, thầy cô... không thể tin điều đó là sự thật.

Tự tử ngay trước ngày thi

Ngay trước ngày diễn ra đợt 1 kỳ thi ĐH, CĐ 2010, N.T.H. - một học sinh vừa tốt nghiệp Trường THPT Tân Hà, huyện Lâm Hà, tỉnh Lâm Đồng - đã tìm đến cái chết bằng một chai thuốc diệt cỏ. Được đưa đi cấp cứu nhưng quá muộn nên 10 ngày sau em đã qua đời.

Sáng 14-7, thầy Nguyễn Duy Trinh, hiệu trưởng Trường THPT Tân Hà, cho biết: “Tới bây giờ người nhà và nhà trường vẫn chưa xác định được nguyên nhân H. tìm đến cái chết. Có dư luận cho rằng em tự tử vì không thấy giấy báo thi ĐH nhưng nhà trường đã xác minh cho thấy H. không nộp hồ sơ thi ĐH tại trường”.

Tự tử vì thiếu 0,5 điểm

Ngay sau khi Sở GD-ĐT TP.HCM công bố điểm thi tốt nghiệp THPT, L.H.P. ở ấp Ngô Quyền, xã Bàu Hàm Hai, huyện Thống Nhất, Đồng Nai, đã uống thuốc trừ sâu tự tử sau khi được bạn học báo tin rớt tốt nghiệp.

Thầy N.M.C. - giáo viên môn lịch sử của Trung tâm giáo dục thường xuyên Tân Bình, TP.HCM, nơi P. đăng ký dự thi - là người nói chuyện với P. trước khi em tự tử, kể lại: “Tối hôm đó P. gọi điện cho tôi với tâm trạng thất vọng vì đây là năm thứ hai em thi tốt nghiệp nhưng vẫn rớt. Trong đó môn lịch sử em làm rất tốt, tự chấm được 6 điểm nhưng kết quả chỉ có 3,5 điểm. Tôi đã an ủi và khuyên em bình tĩnh để phúc khảo bài thi môn sử, nhưng không ngờ ngay hôm sau đã nghe tin P. tự tử”. Hai tuần sau khi P. mất, kết quả phúc khảo cho thấy P. vừa đủ điểm đậu tốt nghiệp.LƯU TRANG

Trên đây là những thông tin tôi đọc được từ báo Tuổi Trẻ sau buổi làm việc tại Hội Đồng Thi Cao Đẳng sáng nay 15/07/2010. Cuộc đời vừa mất đi những người trẻ tuổi mà họ rất có thể sẽ “dựng nên nghiệp lớn” sau này. Gia đình mất đi những người con mà họ có thể làm thay đổi diện mạo hoàn cảnh sống. Trường học mất đi những học sinh rồi có thể sẽ ưu tú. Bạn bè mất đi một người bạn mà họ từng quý mến , thân thiết, yêu thương nhau như anh em hoặc hơn cả anh em… Mất mát này thật không thể nói lên hết nỗi xót xa trong lòng tôi- một người Thầy không còn trẻ nữa. Và tôi đang tự hỏi vì sao?

Chúng ta loay hoay hơn 30 năm qua, qua ngưỡng cửa của 2 thế kỷ, hai thiên niên kỷ mà vẫn chưa giải ra tới đáp số của bài toán “hiệu quả nền giáo dục” của mình. Ai cũng biết chỉ có tri thức mới có thể giúp con người ta vươn lên, cải tạo hoàn cảnh sống, song bao nhiêu đó đã có phải là tất cả? Biết bao người tri thức đầy mình mà vẫn lang bang, vạ vật, vẫn “chùm gửi, dây leo”? biết bao người văn hóa đầy bồ mà nhân cách sống vẫn không được bất cứ ai coi trọng? Và còn biết bao người, tuy tri thức khởi đầu là không đủ, bằng cấp là ước mơ khó với, nhưng họ tự tìm cho mình một trường Đại học thực tế, nơi dạy cho họ nhiều kỹ năng cần thiết để giúp họ mưu sinh và thành công? Trong chương trình giảng dạy tại nhà trường, có bao nhiêu thầy cô, thông qua con chữ của mình, cho các em học sinh biết và tin rằng: Tri thức mới chỉ là điều kiện cần song không phải và không bao giờ là điều kiện đủ . Con đường từ một người có tri thức đến một người thành công chưa bao giờ là một đường thẳng "tất yếu". Rằng tri thức là thứ không chỉ đơn thuần đến từ mảnh bằng chính thức, mà nó còn được dán rất kín đáo từ mảnh ve chai tần tảo, từ tờ vé số sớm hôm, từ những buổi chạy  bàn rã cẳng, đến những đêm tẩm quất đầy dẫy nguy cơ…Rằng, tin vào tri thức cả thì chẳng thà đừng có tri thức mà hơn… Có bậc cha mẹ nào, trong suốt quá trình nuôi dạy con mình, đã chịu khó ngồi lại trong bộn bề công việc, nói cho các cháu nghe rằng: Người làm cha mẹ nào cũng muốn con nên người. Nhưng  nên người ở đây chỉ hàm ý là người có ích, trước hết, có ích với chính bản thân mình và sau đó là có ích cho gia đình và xã hội. Nên người ở đây chỉ có nghĩa là hãy cố gắng hết sức ngay khi có thể chứ không phải ở kết quả đem về bất chấp mọi hậu quả. Hay là người lớn chúng ta chỉ thuần nói cho các em về những kỳ vọng của chính chúng ta mà phớt lờ đi những suy nghĩ của con trẻ? Hay chính người lớn chúng ta, không biết căn cứ vào đâu, mà lại trao cho các em quá nhiều những trách nhiệm mà ngay chính ta cũng không thể hình dung mình mang vác thế nào? Tôi không hiểu khi nghe mẩu tin trên đài phát thanh ra rả chiều hôm 9/7 khi ngồi xe bus:  Người ta ca ngợi cô bé mổ ruột thừa “lết” đến cổng trường thi đại học với thường trực bác sĩ canh chừng, thầy cô giám thị thót tim… mà không ai nói cho em bé đó hiểu, liều đi một mạng sống, một sức khỏe, em có thể rồi sẽ không tới được trường sau đó khi mạng sống em “chỉ mành treo chuông”…Không ai trong người lớn chúng ta, một lần nào đó nói cho các em biết và hiểu: Các em chỉ nên có trách nhiệm với chính bản thân mình... và cũng nên biết quý trọng bản thân đó vì các em không thể có nó lần thứ hai, còn ngoài ra, mọi điều khác đều là khả thể : sự nghiệp , hạnh phúc, thành công ...Vì không có ai nói cùng các em những điều như thế, vì người ta dạy cho các em trong một quá trình rất dài toàn những điều “phải… phải…”, nên khi các em du mình vào khả năng “ không phải… không phải”, thì lập tức các em không còn biết bấu víu vào đâu để tin rằng : Thất bại là mẹ thành công!

Tôi viết những lời này trong sự nghẹn đắng của người làm Thầy có lỗi, tôi viết, dẫu biết là mình không làm gì nổi để xoay chuyển mọi điều. Song tôi vẫn cất tiếng nói không cam lòng, như một nén tâm nhang vĩnh biệt các học trò mình chưa một lần dạy dỗ. Chưa, nhưng mang lỗi rất lớn, cái lỗi chung của những người Thầy chưa biết làm Thầy theo cái nghĩa : Hướng đạo cho học trò mình! Xin lỗi các con…

Thứ Ba, 13 tháng 7, 2010

Entry for 14 July, 2010- Tôi nhìn lại Tôi...

 

Nỗi sợ

Hôm nọ đi off cùng Anh Hoasingodong, Uyển Văn và con trai, Bạn Hoanglangtu, Ban Cửa sổ Gỗ, Bạn Doankimngoc và Bonsai Hồng… lan man nhiều chuyện, và vì Uyển Văn với Mập cùng “hành giáo”, nên quay về chủ đề Giáo Dục. Hoasingodong nói con nít thời nay bạo lực với nhau vì chúng không có cái ngưỡng sợ. Mập nhớ có lần mình đã nói về chủ đề này trên blog của Scon, nên hôm nay rảnh rỗi ngồi lục ra để như một đáp từ với Bác NgoDong…

Thỉnh thỏang cả những người trí tuệ và thận trọng cũng rơi vào nỗi sợ khôn cùng. Dù đã từng vượt qua những thử thách đạt đến thành công, và cũng từng nếm trải mùi thất bại, vẫn có lúc nỗi sợ tìm tới với họ mặc nhiên.
(HS- Trích dịch trong
Dũng khícủa Yoo Young Man)

Scon- HS viết:

Quả đúng như vậy. Nỗi sợ tìm tới bất kì ai. Thế nhưng "biết sợ" và "run sợ" thì hoàn toàn khác nhau. Dẫu sợ rất sợ nhưng nhờ có niềm tin, hi vọng mà ta không run rẩy và vẫn tiến về phía trước. Vượt qua được nỗi sợ hãi con người sẽ trở thành một người thật sự vững vàng.

Mang bó hồng về nhà sau một ngày vừa họp vừa dạy vừa đi quanh rong ruổi. Hoa trong 1 chiếc túi xốp ngoẹo cổ buồn thiu. Vốn chẳng yêu lắm hoa hồng, ngắm những đóa hoa được người ta buộc bó cẩn thận, lại rắc lên đó lấp lánh những kim tuyến là kim tuyến, thọat đã định quẳng đi. Ngẫm lại... trời cho hoa đẹp được có bao lâu, cắm vào trong ly nước, những đóa hoa dần tươi tỉnh lại, lại được đặt ngay trước gương nên trông hoa càng rạng rỡ. Sáng nay thay nước, nhìn những cành hoa bị trói vào nhau thu lu trông tội quá, mở dây ra, nhẹ ngắt bỏ những cánh tàn và những lá úa. Mấy bông hoa trắng nhỏ, chẳng phải Baby - đặt tên cho nó là Lity- Lity chen quanh vậy mà đẹp, dù trong bó hồng lity chỉ là hoa đệm làm nền. Lại thận trọng cắm trở vào, trong phúc chốc, ly hoa hồng trở nên khác. Hoa hồng đẹp đấy chứ (chỉ tội hoa bây giờ hình như chẳng có được mùi hương) Mình chẳng yêu hoa hồng, nhưng không phải vì thế mà không nhìn ra hoa rất đẹp. Có vài cánh úa, chỉ ngắt đi xong thì hoa lại kiêu sa. Thế nên có nên chăng cứ chầm chầm vào cái khiếm khuyết của ai mà quên hết họ có bao nhiêu điều tốt đẹp.  Gai của hoa hồng có thể làm tay rướm máu, nhưng đâu có nghĩa là những đóa hoa không có gai là hoàn toàn vô hại. Nỗi sợ nào len lỏi... run rẩy bỏ chạy hay mạnh dạn đương đầu...Đời người quá ngắn để ghét bỏ, giận hờn. Đời người lại càng quá ngắn để yêu thương...
Chúc một ngày thứ sáu ấm áp với những nụ cười của chính mình và của xung quanh.

Comment  for  Mập M.

Tôi ngày bé là một đứa nhút nhát , nhút nhát nhưng lại rất nghịch. Lớn lên khi hiểu biết, cái nghịch lộ liễu chuyển sang nghịch ngầm, đầu têu những trò quỷ quái và quỷ quái cho đến ngày giờ này “tóc xanh ngày nọ phai nhạt mấy màu”. Song, đằng sau những tếu táo, rổn rảng đó, tôi biết tâm hồn  mình là chỗ vô cùng mong manh. Có cám giác cái mong manh đến nỗi “bước đi sẽ đứt , động hờ sẽ tan”. Cái mong manh còn bởi phải mang vác một nỗi sợ lớn –nhiều khi mơ hồ - nhưng vẫn là sợ. Chỉ có điều, tôi che giấu nỗi sợ đó bằng những trò tinh nghịch, bằng những tếu táo ồn ào …Bởi hy vọng khi cười, thiên hạ sẽ không nhận ra tôi là người đầy khiếm khuyết…

Giờ nghĩ lại mới thấy, tôi đi qua được ngần ấy năm tháng trong cuộc sống mình với những khó khăn nhiều khi không lớn, không gian nan nhưng chồng chất là nhờ “Biết sợ”.   

Giờ nghĩ lại mới mừng, tôi vượt qua được những nỗi buồn và những thất vọng nhiều khi không lớn, không bi đát nhưng khá nhiều trên đường đời là nhờ “Biết sợ”.

Giờ nghĩ lại mới hiểu, tôi có thể “giả bộ mạnh mẽ”, “thờ ơ tự tin” trước những biển dâu ngang trái mà mình và người, cùng cuộc đời mang đến cho nhau là nhờ đã “biết thế nào là biết sợ”.

Vì thế, hãy ngần ngại, đắn đo trước những tuyên bố, những thái độ, những tình cảm của người luôn nói: Tôi không sợ! Bởi ở họ sẽ thiếu đi chút đồng cảm, sẽ không có lòng khoan hòa, nhân ái, không đủ bao dung để biết rằng: Cuộc sống này sở dĩ được an toàn hơn, ấm áp hơn…là nhờ con người còn ít nhiều Biết sợ .Nỗi sợ dừng con người ta như một cái thắng trước khi không thể tái hồi …

Cũng như bạn , tôi không thích hoa, càng không thích hoa hồng. Là một phụ nữ, lại không thích hoa– có gì đó không bình thường ở đây, nhưng tính tôi là vậy. Song, không phải không thích hoa mà tôi lại phủ nhận luôn cái đẹp, cái cần thiết của nó trong đời sống. Đến một tiệc vui, vào một nơi trang trọng, đón tiếp với nghi lễ, hoặc nhiều khi muốn mượn lời để nói với ai…sự thiếu vắng hoa sẽ không đơn thuần chỉ là thiếu sót, mà nó còn là một điều gì đó trầm trọng hơn: Thiếu đi văn hóa cuộc sống…Tôi chưa bao giờ mua hoa về cắm. Nhưng, vẫn có thể xuống chợ từ tinh mơ chọn những bông hoa tươi nhất cho một người mà tôi thương yêu trong một ngày đặc biệt nào đó. Tôi chưa bao giờ tự tay mua hoa cho mình, nhưng không vì thế mà không biết rưng rưng trước một bó hoa đến bất ngờ với tràn trề tình cảm của ai đó cho mình…

Bởi tôi hiểu, mỗi người có một nhìn nhận riêng, rất riêng trong nhiều sự việc , nhiều vấn đề rất chung .

Nên muốn mình như người , muốn người như mình là nguyên nhân để tự mình chuốc lấy những buồn phiền bất như ý …

Cuối tuần lại đến , ta hãy bắt đầu những ngơi nghỉ, thư giãn của mình khi biết sợ 1 tuần làm việc vắt hết sức vừa qua và 1 tuần trước mắt hứa hẹn vẫn vất vả …

Hãy nghỉ ngơi và nhìn ngắm khung cảnh chung quanh với nỗi sợ : hôm nào thức dậy , quanh ta không có mặt trời …